Bài viết

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiếng Chuông Lành. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiếng Chuông Lành. Hiển thị tất cả bài đăng

1/4/12

Khi chết đi là khi ta sống tiếp

Hiền lành là nhân đức trời cho. Dù có thiệt thòi chi cũng đừng lo. Muôn sự hữu hình và vô hình từ tay một đấng, giữ được cốt cách hiền nhân thì lộc phúc sẵn chờ. Đừng học đòi những xảo quyệt ranh ma. Được lợi mình phải hại biết mấy người ta. Đời ngắn ngủi thôi thế gian đã thấy. Đâu phải ai cũng được chết già. Người trẻ chết chôn đầy nghĩa địa. Chết trong khi chưa từng nghĩ đến lần nào. Chết trong khi đang hát ''đời vẫn đẹp sao''.  Chết trong lúc chẳng thể nào mà chết. Cái nhân đức trời ghi vào hồn mỗi người những nét. Kẻ thì lòng dạ thẳng ngay, kẻ biết sự hy sinh. Người đơn sơ, người quý trọng nghĩa tình. Kẻ hiếu thảo, kẻ khiết trinh trong sạch. Người từ thiện dù mình còn đói rách. Người kiên tâm trước thách đố tử sinh...

Hãy cố giữ lấy cho mình. Trước mồi danh-lợi thú. Bởi giành giật thì bao nhiêu cho đủ. Kẻ hơn ta còn ức vạn con người. Cứ thỏa thuê  trong những cuộc giả vui, thì hồn xác héo tàn như loài hoa trước nắng.

Ừ sống tử tế là quen mùi cay đắng. Nghèo bị khinh. Đơn sơ thì chuốc lấy lọc lừa. Giữa bầy lang sói chấp nhận kiếp cừu thơ, thì phải chạy những rập rình nanh vuốt.

Đôi lúc lang sói không giết ta đâu, mà nó mua chuộc. Miếng mồi thơm, cá mắc lưỡi câu cong.

Biết lý THIỆN -CHÂN đường thẳng, chớ đi đường vòng . Được-mất-hơn-thua... phải đâu là một kiếp.

Khi chết đi là khi ta sống tiếp.

Tịnh Mạc

25/12/11

Sinh Nhật Lớn & Sinh Nhật Nhỏ

Happy Birthday Jesus

Chúc Mừng Sinh Nhật Thùy Trang


25/12/2011




28/3/11

Khi chết đi là khi ta sống tiếp

Hiền lành là nhân đức trời cho. Dù có thiệt thòi chi cũng đừng lo. Muôn sự hữu hình và vô hình từ tay một đấng, giữ được cốt cách hiền nhân thì lộc phúc sẵn chờ. Đừng học đòi những xảo quyệt ranh ma. Được lợi mình phải hại biết mấy người ta. Đời ngắn ngủi thôi thế gian đã thấy. Đâu phải ai cũng được chết già. Người trẻ chết chôn đầy nghĩa địa. Chết trong khi chưa từng nghĩ đến lần nào. Chết trong khi đang hát ''đời vẫn đẹp sao''.  Chết trong lúc chẳng thể nào mà chết. Cái nhân đức trời ghi vào hồn mỗi người những nét. Kẻ thì lòng dạ thẳng ngay, kẻ biết sự hy sinh. Người đơn sơ, người quý trọng nghĩa tình. Kẻ hiếu thảo, kẻ khiết trinh trong sạch. Người từ thiện dù mình còn đói rách. Người kiên tâm trước thách đố tử sinh...

Hãy cố giữ lấy cho mình. Trước mồi danh-lợi thú. Bởi giành giật thì bao nhiêu cho đủ. Kẻ hơn ta còn ức vạn con người. Cứ thả mình trong những cuộc giả vui, thì hồn xác héo tàn như loài hoa trước nắng.

Ừ sống tử tế là quen mùi cay đắng. Nghèo bị khinh. Đơn sơ thì chuốc lấy lọc lừa. Giữa bầy lang sói chấp nhận kiếp cừu thơ, thì phải chạy những rập rình nanh vuốt.

Đôi lúc lang sói không giết ta đâu, mà nó mua chuộc. Miếng mồi thơm, cá mắc lưỡi câu cong.

Biết lý THIỆN -CHÂN đường thẳng, chớ đi đường vòng . Được-mất-lợi-danh phải đâu là một kiếp.

Khi chết đi là khi ta sống tiếp.

Tịnh Mạc

7/2/11

Thánh Nhân


    Một đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ (Kh 7:9)

   Một trong những giai thoại về
Thánh Antôn ẩn tu, hay còn gọi là Thánh Antôn tu rừng, giai thoại kể như sau:
Vào một buổi tối, đang lúc Thánh nhân cầu nguyện, ngài nghe thấy tiếng Chúa nói
với ngài:


- Này Antôn, ngày mai con
hãy rời khỏi căn lều của con và đi xuống ngôi làng phía dưới núi kia, con hãy học
làm thánh nơi người thợ giày độ chừng ít ngày.


Sau khi nghe tiếng Chúa,
Thánh nhân trằn trọc suốt đêm không ngủ, những mong cho trời mau sáng, để lên đường
đi học làm thánh nơi môi trường mới mà chính Chúa đã chỉ cho ngài. Trời vừa hừng
sáng sau kinh nguyện buổi sáng và ăn qua loa chút điểm tâm đơn sơ, Thánh nhân vội
vã lên đường, vừa đi ngài vừa tự hỏi, không biết người thợ giày này như thế
nào? Chắc là phải đạo đức thánh thiện lắm lắm?


Sau khi được người thợ giày
tiếp đãi ân cần, tử tế. Thánh nhân lưu lại đó ít hôm và từ giã ra về.


Vừa về tới nhà, Thánh nhân
liền nghe thấy tiếng Chúa hỏi:


- Con thấy người thợ giày thế
nào?


Thánh nhân thưa lại:


- Ông là người đơn sơ, vợ
ông có thai và sắp sinh con, họ có vẻ yêu nhau lắm, ông ta có một cửa tiệm giày
nhỏ, ông làm việc siêng năng, gia đình ông sống đạm bạc với số tiền kiếm được
nhưng luôn biết chia sẻ lương thực tiền bạc cho người kém may mắn hơn, hai vợ
chồng tin tưởng vào Chúa và cầu nguyện ít nhất mỗi ngày một lần. Chúa nghe
Thánh Antôn nói và cuối cùng người phát biểu:


- Antôn con là vị thánh sống
và người thợ giày cũng là vị thánh sống (*)

*****

Nhiều người trong chúng ta vẫn tưởng các thánh nhân là những người có tướng mạo phi phàm, cổ quái, ba mắt sáu tay kiểu Nhị Lang Thần Dương Tiễn, hay có phép thuật hô mây gọi gió mà náo loạn trời đất kiểu con khỉ Tề Thiên. Hoặc nghĩ rằng các vị thánh là những con người vẫn có gì đó khác biệt so với chúng ta, bởi các ngài vốn được có số định cho làm thánh từ thuở đầu thai làm người. Thế nhưng với câu chuyện minh họa trên, thì các thánh của đạo Công Giáo vẫn có thể là những con người bình thường như chúng ta, nhưng các ngài quyết tâm đặt mình sống trước nhan thánh Chúa, để rồi vượt qua những thử thách lớn lao của cuộc đời với những mưu toan của nó. Trong các ngài cũng có  những con người từng yếu đuối sa ngã, từng khổ đau tan nát bởi những nọc độc của đam mê tội lỗi, nhưng họ đã tin tưởng vào lòng nhân hậu xót thương của Thiên Chúa mà quyết tâm đứng dậy và dùng nước mắt ăn năn mà rửa đi những tội lỗi của mình.

Hay đơn giản hơn như người thợ giày kia, các thánh là những con người nhỏ bé, làm những việc nhỏ bé nhưng với một tâm hồn lớn lao cao thượng. Xác tín thậm thâm vào tin mừng cứu độ, để chu toàn ơn gọi mà chúa trao ban cho cuộc đời, qua sự chia sẻ và yêu mến. Các ngài đã có cuộc sống quên mình đi, để sống cùng, sống cho và sống vì mọi người chung quanh. Nhờ đó mà có một thuật ngữ để hình dung các ngài là :

Những đấng có nhân đức anh hùng.

Phải ! Một sự anh hùng không phải qua binh đao, chém giết. Một sự anh hùng không huân huy chương treo đầy nhà. Một sự anh hùng có khi rất thầm lặng. Thầm lặng đến mức cuộc sống và cái chết của các ngài có khi cũng không mấy ai để ý. 

Tóm lại cuộc đời của các thánh nhân nam nữ là một sự phản chiếu hình ảnh, sự thánh thiện và tình yêu của Thiên Chúa trước thế gian đầy những sự tăm tối u mê của thói đời. (**)

-----
JOS. M Tịnh Mạc

(*) Truyện sưu tầm từ trang GXHH
(**) Trích đoạn bài giảng đầu năm cho lớp giáo lý dự tòng " Các Thánh Nam Nữ ".

28/10/10

Sinh như Thánh- Tử vi Thánh


Sống tại nhân gian rất lạ thường
Ngục tù chẳng trói nổi yêu thương
Đưa thuyền tín hữu bao bờ bến
Dẫn dắt đoàn chiên một nẻo đường
Đức độ vang xa danh bốn biển
Tài năng xuất chúng tiếng mười phương
Anh linh nay đã về thiên quốc
Để lại giữa đời hoa ngát hương.

Kỷ niệm thời điểm Hội Thánh mở hồ sơ phong Á Thánh cho 
Đức Cố Hồng Y FX Nguyễn Văn Thuận.
(22/10/2010)

Tịnh Mạc

________***_______

''Đức Hồng y Thuận qua đời ngày 16/09/2002. Khi hay tin Ngài mất, Đức Cha Giampaolo Crepaldi, Tổng Thư ký Hội đồng Tòa Thánh Công lý và Hòa bình, đã tuyên bố với báo chí: “Một vị Thánh vừa qua đời”.

Ba năm sau, đúng vào dịp tưởng nhớ năm năm ngày mất của Đức Hồng y Thuận, Tòa Thánh đã chính thức mở hồ sơ phong chân phước cho Ngài. Và ngày 22/10 này, án điều tra phong chân phước của Ngài được chính thức bắt đầu'' ( BBC )


Tiểu sử Đức Cố Hồng Y

Image and video hosting by TinyPic

Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Thuận sinh ngày 17.4.1928 tại Phủ Cam, Huế. Thân phụ ngài là cụ Nguyễn Văn Ấm, thuộc dòng tộc quyền quý ở Huế. Thân mẫu ngài là cụ bà Ngô Đình Thị Hiệp, em của Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Lúc nhỏ ngài học ở Tiểu Chủng Viện An Ninh, Cửa Tùng, Quảng Trị, và Đại Chủng Viện Kim Long, Huế. Ngài được thụ phong linh mục ngày 11.6.1953 và được bổ nhiệm làm Cha Phó giáo xứ Tam Tòa, một giáo xứ lớn ở thị xã Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Sau cuộc di cư năm 1954, ngài vào làm Cha Phó giáo xứ Phanxicô ở Huế.

Năm 1956, ngài được cử qua Roma học về Giáo Luật. Năm 1959 ngài đậu bằng Tiến Sĩ Giáo Luật và trở về làm Giám Đốc Tiểu Chủng Viện Hoan Thiện ở Huế.

Năm 1967, ngài được Tòa Thánh Vatican chọn làm Giám Mục Giáo Phận Nha Trang. Ngày 26.6.1967, ngài được tấn phong Giám Mục tại Huế. Ngài chọn khẩu hiệu là “Gaudium et Spes” (Vui Mừng và Hy Vọng).

Ngày 10.7.1967 ngài đến nhận chức Giám Mục Giáo Phận Nha Trang. Trong 8 năm làm Giám Mục Giáo Phận Nha Trang (từ 10.7.1967 đến 23.4.1975), ngoài việc điều hành giáo phận, ngài đã cho phát triển mạnh các phong trào sau đây nhắm đưa tinh thần của Công Đồng Vatican II vào đời sống của mỗi người tín hữu và trong đời sống xã hội: Phong Trào Công Lý và Hòa Bình, Phong Trào Cursilos và Phong Trào Focolare. Trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, ngài đã giữa các chức vụ sau đây:

- Chủ Tịch Ủy Ban Truyền Thông Xã Hội (1967 - 1975)

- Chủ Tịch Ủy Ban Phát Triển (1967 - 1975)

- Cố Vấn Ủy Ban Giáo Hoàng về Giáo Dân (1971 - 1978).

Ngày 23.4.1975 Tòa Thánh đã phong Đức Giám Mục Nguyễn Văn Thuận làm Tổng Giám Mục hiệu tòa thành Vadesitana, giữ chức Tổng Giám Mục Phó Tòa Tổng Giám Mục Saigon với năng quyền kế vị. Không ngờ sự bổ nhiệm này đã đem đến cho ngài những hậu quả thương đau, những cũng đưa ngài lên những địa vị quan trọng trong Giáo Hội về sau.

Ngày 27.6.1975, Ủy Ban Quân Quản thành phố Saigon - Gia Định công bố quyết định không cho Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Thuận được hoạt động tại nhiệm sở mới. Ngày 1.7.1975 Ủy Ban Quân Quản gởi cho Ngài một văn thư yêu cầu phải trở lại nơi cư trú trước ngày 30.4.1975.

Ngày 15.8.1975, công an đến bắt Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Thuận đưa ra Nha Trang, nhưng không phải đưa về Tòa Giám Mục Nha Trang mà đưa đến quản thúc tại giáo xứ Cây Vông thuộc xã Diên Sơn, Huyện Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa. Ít lau sau, ngài bị đưa vào giam ở trại Phú Khánh, Nha Trang.

Ngày 29.11.1976, xe công an lại đến trại Phú Khánh đưa ngài vào trại Thủ Đức. Ngày 1.12.1976, ngài cùng nhiều tù nhân chính trị khác đang bị giam ở miền Nam, được đưa xuống tàu Trường Xuân đi ra Bắc. Tại miền Bắc, ngài đã bị biệt giam trong 9 năm ở nhiều trại khác nhau, và bị quản chế 3 năm. Ngày 23.11.1988, ngài được trả tự do và chỉ định nơi cư trú là Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội. Ngày 27.3.1989 ngài bị trục xuất khỏi Việt Nam và qua Roma.

Ngày 21.11.1994, ngài được Tòa Thánh bổ nhiệm làm Phó Chủ Tịch Hội Đồng Tòa Thánh về Công Lý và Hòa Bình. Đây là lần đầu tiên một giáo sĩ Việt Nam được bổ nhiệm vào một chức vụ quan trọng tại Tòa Thánh Vatican. Ngày 24.6.1998 ngài được cử giữ chức Chủ tịch Hội Đồng Giáo Hoàng Công Lý và Hòa Bình, một chức vụ ngang hàng Bộ Trưởng của Tòa Thánh. Ngài tuyên bố:

“Tôi mơ ước một Giáo Hội là chứng nhân của hy vọng và tình thương, bằng những hành động cụ thể, như khi chúng ta thấy Đức Giáo Hoàng tiếp nhận tất cả mọi người: Chính Thống, Anh giáo, Calvin, Luther... trong ơn thánh của Chúa Giêsu Kitô, tình thương của Chúa Cha và sự hiệp thông của Thánh Thần được sống trong kinh nguyện và trong sự khiêm tốn.”

Ngài Đi thuyết giảng khắp nơi trên thế giới. Ngày 21.2.2001, lúc 73 tuổi ngài được Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II phong làm Hồng Y.

Năm 2001 ngài bị bướu lạ ở bụng bụng, ngài phải qua
Boston, Hoa Kỳ, để được giải phẩu. Đầu năm 2002 bệnh tái phát. Ngày 28.4.2002 ngài đã về Úc thăm thân mẫu và mừng 100 tuổi của Mẹ trước khi mổ lại lần thứ hai vào ngày 8.5.2002 tại Milano, nhưng vì tuổi già và sức khỏe không bảo đảm, nên cuộc giải phẩm chỉ mới được thực hiện khoảng một phần ba thì ngưng lại.

Ngày 16-9.2002 ngài đã từ trần lúc 6:30 chiều ngày 16.9.2003 tại Roma

Hồ sơ phong thánh của ngài được mở ngày 22/10/2010.

_________________

* Đọc thêm về ngài tại đây :


Image and video hosting by TinyPic

17/10/10

Cầu nguyện không nản chí

Cách đây mấy năm tôi có sang thăm Đan Mạch, gặp một đôi vợ chồng trẻ, đã cưới nhau lâu mà không có con. Hai vợ chồng đi hành hương Lộ Đức để xin ơn, thắp 4 ngọn nến và cầu xin tha thiết. Sau đó về thì xòn xòn hai năm hai đứa !

Thấy thế, hai vợ chồng tức tốc sang Lộ Đức để tạ ơn Đức Mẹ và thổi bớt đi hai cây nến, vì sợ Đức Mẹ ban cho cả 4 đứa thì nuôi không nổi !

Cái cách chúng ta cầu nguyện là như vậy : xin ơn và muốn được ơn ngay lập tức ! Không được thì khó chịu, thất vọng, bỏ cuộc, bỏ cầu nguyện, sống khô khan, xa rời Chúa…

Hoá ra, Chúa như là « chiếc máy tự động » để bán sản phẩm bên đường. Bỏ tiền ấn nút là có sản phẩm : nước ngọt, bánh, bim bim… Thật tội nghiệp Chúa !

Với dụ ngôn hôm nay, Chúa dạy chúng ta những thái độ cầu nguyện đúng đắn : kiên trì, khiêm tốn và tin tưởng phó thác.

1. Kiên trì « không nản chí »

Trong xã hội, cảnh mẹ goá con côi thật là bi đát. Người đời thường mỉa mai « con không Cha như nhà thiếu nóc ». Bà goá này chắc lại cũng nghèo, nên quan toà không thèm đếm xỉa gì đến bà. Thật không may hơn nữa, tên quan toà lại là một tên « bất chính », ích kỷ, tham lam và vô đạo đức, « không kính sợ Thiên Chúa và cũng chẳng coi ai ra gì ! Trước tình cảnh này, có gì mà hy vọng ? Có chút manh mối nào mà đợi trông ?

Nhưng bà goá không nản chí, bà cứ kiên trì, nhẫn nại, đeo bám, và sự kiên tâm trì chí đó đã mang lại kết quả : tên quan toà đã phải chiếu cố đến hoàn cảnh của bà, dù rằng động cơ chỉ là để « khỏi bị quấy rầy ».

Nếu một tên quan toà bất chính như thế mà còn đáp trả lòng kiên nhẫn của một bà goá vô danh tiểu tốt, nghèo hèn khốn khổ, thì lẽ nào Thiên Chúa là Cha yêu thương lại không nhìn đến chúng ta là con cái Ngài ? Vì thế, điều cần thiết là cứ kiên trì nhẫn nại, vững tâm bền chí, Chúa sẽ đáp lại lời cầu của chúng ta hơn những gì chúng ta mong đợi.

2. Khiêm tốn như là « không trước mặt Chúa »

Bà goá đến xin chẳng có gì ngoài bàn tay trắng và lòng kiên trì. Bà không dám nại gì đến công trạng, vị thế, hay uy danh, tiền của, tình cảm. Lý do là vì bà chẳng có gì.

Đến với Chúa, ta cũng cần có tấm lòng khiêm nhu nhìn nhận sự « hư không » của mình. Lời Kinh Thờ Lạy trong Kinh Chiều Hôm Ban Sáng rất hay : « Lạy Chúa, con là vật phàm hèn, là không trước mặt Chúa… ».

Đến với Chúa, ta nhìn nhận mình là « không », chẳng có công trạng để mà kể lể, chẳng có thành tích để mà lên mặt, chẳng có lý do để mà ra điều kiện hay mặc cả với Chúa. Tất cả chỉ là tuỳ thuộc vào lòng nhân ái vô bờ vô bến của Ngài mà thôi.

3. Tin tưởng vào tình yêu của Chúa

Thái độ sau cùng này rất quan trọng : tin tưởng. Cầu nguyện, chúng ta không coi Chúa như « quan toà » hay một « máy ban ơn » tự động vô hồn ! Chúa là một ngôi vị sống động, là Cha chúng ta, và vì thế, chúng ta cần đến với Chúa với tâm tình của một người con, với lòng yêu mến, biết ơn, gắn bó tha thiết…

Chúng ta tin Chúa là Cha yêu thương, biết rõ nhu cầu của chúng ta ; biết chúng ta cần gì, cần bao nhiêu, cần khi nào ; biết rõ cái gì cần, cái gì tốt, cái gì tố hơn, tốt nhất cho ta. Cho nên, với thái độ chân thành của một người con, chúng ta cứ thân thưa với Chúa những nhu cầu của chúng ta và cứ để tuỳ Chúa lo liệu. Chúa ban ơn ngay hay lâu, nhiều hay ít, cách này hay cách khác, chúng ta cứ xin vâng theo ý Ngài với lòng tin tưởng phó thác trọn vẹn, vì xác tín rằng Ngài yêu thương chúng ta và sẽ ban cho chúng ta điều nào, bằng nào, khi nào tốt nhất.

Cầu nguyện thì cần có lòng tin tưởng và cầu nguyện như thế sẽ giúp chúng ta tin mạnh hơn. Nói cách khác, chúng ta tin để cầu nguyện, khiêm tốn để cầu nguyện, kiên trì để cầu nguyện. Nhưng chính cầu nguyện lại là phương thế hữu hiệu và bén nhạy, để giúp chúng ta kiên trì hơn, khiêm tốn hơn và tin tưởng hơn.

Giám mục Félix Dupanloup (1802-1878), sinh trưởng tại Saint Félix và làm giám mục giáo phận Orléans, trong các bài giảng ngài thường kể lại câu chuyện là khi mới thụ phong linh mục, ngài phụ trách giáo lý cho các em nhỏ chuẩn bị rước lễ lần đầu, và thường khuyên các em mỗi ngày đọc 3 Kinh Kính Mừng và dâng mình cho Đức Mẹ. Và để khuyến khích các em làm việc đó, ngài cũng bảo đảm với các em rằng nếu các con giữ thói quen này cho đến chết, thì chắc chắn Đức Mẹ không bỏ các con.

Về sau, có một lần người ta thông báo cho ngài là có một phụ nữ 20 tuổi mới sinh con và sắp phải chết. Người ta nhờ ngài đến khuyên bảo, an ủi giúp. Khi đến nơi, ngài hỏi :

- Chào con, chắc là trong thời gian qua, con đau đớn lắm !

- Theo Đức Cha nghĩ thì con có được lên thiên đàng không ? – Chị ta hỏi.

- Cha không biết ! Nhưng Cha hy vọng là con sẽ được lên thiên đàng.

- Cha thì hy vọng thôi, chứ con thì con tin chăc là như vậy.

- Sao con có thể khẳng định như vậy ?

- Chính Cha đã bảo con là cứ đọc 3 Kinh Mân Côi mỗi ngày, Đức Mẹ sẽ không bỏ rơi mà ! Con nghĩ mỗi ngày con kêu xin Đức Mẹ 3, 12 hoặc 50 lần « Mẹ ơi, xin cầu cho con là kẻ có tội, khi nay và trong giờ lâm tử » mà không lẽ Đức Mẹ lại làm ngơ được sao ?

- Cha tưởng đến để an ủi con, không ngờ là chính con lại an ủi Cha rồi !
***
Câu hỏi cuối cùng có độ xoáy thật kinh khủng : « Liệu khi Con Người trở lại, có còn niềm tin trên mặt đất này nữa chăng ? ». Câu trả lời thuộc về mỗi tĩn hữu và câu trả lời ấy lệ thuộc rất nhiều vào cầu nguyện.

LM Dang Tran

10/10/10

Lời nguyện đẹp


Image and video hosting by TinyPic

Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha đã ban cho con,

những ơn con thấy được,
và những ơn con không nhận là ơn.

Con biết rằng
con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,
biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.

Con thường đau khổ
vì những gì Cha không ban cho con,
và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.

Tạ ơn Cha vì những gì Cha cương quyết không ban
bởi lẽ điều đó có hại cho con,
hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.

Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha

dù con không hiểu hết những gì Cha làm cho đời con.

Orkut Scraps - Thank You


  (trích từ :Một trăm hai muơi lời nguyện của bạn trẻ:LM: Antôn Nguyễn Cao Siêu SJ )

28/8/10

CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN NĂM C




KHIÊM NHƯỜNG & RỘNG RÃI

(Hc 3, 17-18, 20, 28-29; Dt 12, 18-19, 22-24a; Lc 14, 1.7-14)


Kiêu căng và hà tiện là hai trong bảy mối tội đầu: “Cải tội bảy mối có bảy đức: thứ nhất khiêm nhường chớ kiêu ngạo; thứ hai rộng rãi chớ hà tiện”. Khiêm nhường và rộng rãi có thể nói là hai nhân đức quan trọng mà hầu như sách vở tu đức nào cũng đề cập đến.
Tuy nhiên, trong mục diễn đàn của trang Web Làm-Cha-Mẹ.Com (www.lamchame.com), Bùi Xuân Kiên có sưu tầm và có đăng bài viết của Quang Minh bàn về khiêm tốn như sau:

Khiêm tốn?

Khi còn mài đũng quần trong nước, tôi nhớ một ông thầy đã dậy dỗ: "Khiêm tốn bao nhiêu cũng thiếu, tự kiêu một chút cũng là thừa".

Tôi hỏi : Thưa thầy, tự kiêu khác tự hào như thế nào? 
Ông bảo, tự kiêu là đem cái tự hào ra kể. 
Tôi lại hỏi, vậy có phải khiêm tốn là không được kể "cái" tự hào phải không ạ? 
Ông nói, cái đó còn tuỳ.

Khi ra nước ngoài tôi nhận thấy "cái tôi" rất được đề cao. Chuyện khiêm tốn hay giả vờ khiêm tốn ít thấy biểu hiện ở những người tôi quen biết, nhất là ở những ông thầy, bà giáo hoặc những ông chủ mà tôi có dịp làm thuê. Điều này có căn nguyên của nó, dưới góc nhìn của riêng tôi, tất nhiên.

Nhớ hồi con gái tôi học lớp 3, cô có một bài tập khá thú vị. Mấy buổi tối, bé cặm cụi ngồi tô vẽ, cắt dán, kẻ chữ lên một tờ bìa khổ A3 và ... không cho chúng tôi xem. Chỉ đến hôm bé mang tới lớp chúng tôi mới được chiêm ngưỡng: Bé tự hoạ mình ở một góc trông rất... không giống tấm hình chụp bé được dán ở góc kia nhưng cũng nhận ra đấy là một cô bé có hai bím tóc dầy và một nụ cười tươi... hết cỡ. Chính giữa tờ bìa bé dùng những mầu sắc khác nhau viết những dòng chữ:

TÔI LÀ MỘT CÔ BÉ HAM ĐỌC SÁCH, TÔI ĐÃ TỪNG ĐỌC 2 QUYỂN TRUYỆN TRONG MỘT NGÀY.

TÔI LÀ MỘT CÔ BÉ RẤT VUI TÍNH, TÔI RẤT THÍCH CHƠI VỚI BẠN BÈ.

TÔI LÀ MỘT CÔ BÉ TỐT TÍNH, TÔI QUEN GIÚP ĐỠ MỌI NGƯỜI...

Tôi trêu: Lẽ ra con phải viết thêm, tôi là một cô bé ăn rất chậm, thường tốn hơn một giờ cho bữa ăn tối. Cô bé 8 tuổi đã giảng giải cho tôi: bố không biết à, đây là bài tập "Bạn hãy quảng cáo về bản thân", có nghĩa là chỉ viết những gì tốt đẹp của mình thôi bố hiểu không.

Ví dụ như thế tôi trải qua nhiều lắm, tạm rút ra rằng ở đây, ngay từ nhỏ, trẻ thơ đã được dậy cách yêu quý bản thân, tự hào chính đáng về bản thân và không cần phải khiêm tốn một cách câu nệ khi nói về mình.

Những lời phân tích trên đây không phải là không hữu lý. Cách giáo dục kêu gọi một lối sống khiêm tốn nhu mì một cách thái quá và sai lạc, có thể dẫn đến thái độ sống thụ động, ù lì, mặc cảm tự ti, thiếu tự tin, hoặc luồn cúi, khúm núm, lệ thuộc và rất có thể rơi vào thói đạo đức giả nữa: “một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu” mà!

Chắc hẳn khi đề cập đến thái độ sống khiêm tốn, Chúa Giêsu không ngăn cấm ta tự hào chính đáng về bản thân mình, miễn là “tự hào trong Chúa” như thánh Phaolô đã căn dặn. Ngài cũng không bao giờ đề cao lối sống tự ti, mặc cảm, khép nép… cũng không đơn thuần chỉ đưa ra một lối cư xử tốt. Ngài muốn dạy ở đây một lối sống phục vụ với một con tim rộng mở. Lối sống của Kitô hữu không đi tìm danh dự, tìm chỗ nhất, mà tìm cách phục vụ hết mình, tìm cách làm bạn cả với những người bé nhỏ, đui mù, què quặt nữa… Khiêm nhường đích thực không những chỉ là không khoe khoang khoác lác, không tự cao tự đại, không phô trương thanh thế, không tự đánh giá cao mình hoặc cho mình là quan trọng hơn mọi người, mà hơn nữa, còn là biết nhận thức đúng về con người thật của mình, ơn gọi thật của mình, để biết cộng tác với ơn Chúa và với mọi người phục vụ tha nhân. Khiêm nhường đích thực thì không giả dối, nhưng phải xuất phát từ đức ái, đức yêu thương và xây dựng hiệp nhất.

Bài đọc I trích sách Huấn Ca dạy cho ta biết giá trị của sự khiêm tốn: người khiêm tốn thì đẹp lòng Chúa, được người ta quý trọng và tránh được tai họa kiêu căng. Ai kiêu căng sẽ gặt hái những hậu quả khôn lường, vì họ dễ rơi vào cạm bẫy của tội
lỗi, quá tự hào và cậy dựa vào sức mình, không biết tôn vinh Chúa và cậy nhờ vào sức mạnh vạn năng của Chúa, không biết học hỏi, cầu tiến, ngủ quên trong “hợm mình” và pháo đài ảo tưởng.


Quả thật người kiêu căng tự đại thì thường tự hào tếu về mình và sống trong ảo tưởng về mình. Họ không biết thật về mình, họ tự cho mình là giỏi giang, đạo đức hơn người. Họ tự đánh giá quá cao về mình, họ nghĩ mình cần phải được đặt vào chỗ nhất, phải là người chỉ đạo, là người lèo lái, là người phán quyết, định đoạt… Thái độ kiêu căng đó giết chết sự cộng tác, giết chết sự đối thoại, giết chết sự yêu thương hiệp nhất.

Đó là thảm trạng của bao gia đình, của bao giáo họ, giáo xứ, cộng đoàn, tổ chức, vì trong đó có những người tự hợm mình và tìm “chỗ nhất”, muốn áp đặt ý kiến và suy nghĩ của mình lên người khác, không tôn trọng sự đối thoại, không tôn trọng sự cộng tác, không tôn trọng quyền bính hợp pháp và vì thế gây ra chia rẽ, oán giận và hận thù. Điều gì sẽ xảy ra nếu trong một gia đình người nào cũng tìm chỗ nhất, người nào cũng chỉ tìm để nâng mình lên? Điều gì sẽ xảy ra nếu trong một cộng đoàn, một tổ chức ai cũng tìm cách ngoi lên hàng đầu? Sẽ là chia rẽ, giành giật, xâu xé, nghi ngờ, giận ghét, hận thù. Đó cũng là chiến thuật của ma quỷ. Ma quỷ luôn tìm cách gieo rắc nghi ngờ, chia rẽ, hận thù. Ma quỷ luôn tìm cách chia cách ta ra khỏi Thiên Chúa và anh em bằng cách kích thích lòng kiêu ngạo, hợm mình, để tự cho mình “bằng Thiên Chúa” như Eva và Adam xưa.

Muốn tránh thảm họa trên, chúng ta cần phải sống khiêm nhường. Khiêm nhường bởi từ Latin “humilis" có nghĩa là thấp kém, hèn mọn, bởi đất. Người khiêm nhường là người không khoe khoang phô trương mà sống tiết độ, không tự cho mình là tốt hơn hoặc cao trọng hơn người khác. Cuốn sách “Sức mạnh của khiêm nhường” (The Power of Humility) mô tả những đặc tính của khiêm nhường là (1) cởi mở (2) không lắm chuyện (3) ham hiểu biết (4) hồn nhiên (5) đơn sơ (6) tự nhiên (7) nội tâm (8) khoan dung (9) kiên nhẫn (10) chính trực (11) không dính bén (12) biết từ bỏ. Tất cả những đặc điểm này sẽ mang lại bình an nội tâm sâu xa. Hành động khiêm nhường giúp ta tránh được những xung đột hiện tại trong các mối liên hệ và mang lại bình an trong cuộc sống. Nó giúp ta thoát khỏi cái tôi ích kỷ (false self) và tiến tới cái tôi đích thực (real self). (Cf. Whitfield CL, Whitfield BH, Prevatt J, & Park R: The Power of Humility: Choosing Peace over Conflict in Relationships Health Communications, Deerfield Beach , FL , 2006).

Khiêm nhường theo thánh Bernado là “nhân đức giúp cho một người biết đúng về con người thật của họ”. Thần học Kitô giáo định nghĩa khiêm nhường là phẩm chất giúp một nhân vị nhận biết những giới hạn của mình và biết sẵn sàng quy phục Thiên Chúa và quy phục người khác vì Chúa”. Thánh Thomas Aquinas, định nghĩa khiêm nhường “bao hàm việc giữ mình trong giới hạn của mình, không lấn sang những gì quá tầm mức bản thân và biết quy phục bề trên của mình” (Summa Contra Gent., bk. IV, ch. lv, tr. Rickaby). Đức khiêm nhường đó là nền tảng tu đức và nội tâm cho đức tin. Khiêm nhường được xem như “nhân đức đầu tiên, nền tảng” vì trước khi đón nhận đức tin người ta cần có khiêm nhường để gạt bỏ những lực cản của đức tin, nhất là thói kiêu căng, hợm mình. Nói khác đi, khiêm nhường giúp người ta “trống rỗng”, như thửa đất trinh nguyên để rộng mở đón nhận ân sủng, vì “Chúa chống lại kẻ kiêu căng và ban ơn cho kẻ khiêm nhường” (Gc 4, 6).

Sự khiêm nhường thật khác khiêm nhường giả. Khiêm nhường giả là phủ nhận sự thánh thiện, hồng ân, tài năng và thành tích với mục đích để được khen ngợi và tán tụng từ người khác. Khiêm nhường thật nhận biết đúng đắn về những gì mình là, mình có và biết đem những khả năng đó ra phục vụ mọi người với tâm tình tri ân, rộng lượng.

Sư khiêm nhường bao gồm những lối hành xử và thái độ sau: (1) phục tùng Thiên Chúa và quyền bính hợp pháp; (2) nhận biết đức độ và tài năng của người khác, nhất là những gì họ trổi vượt hơn ta; (3) nhận biết sự giới hạn của mình về tài năng, năng lực, hoặc quền hành và không lấn sân sang những gì vượt ra khỏi khả năng của mình.

Tóm lại, khiêm nhường là biết mình, biết người, biết Chúa và biết tìm vâng phục và vinh danh Chúa trong những gì mình làm. Chúa Giêsu đã nêu gương về sự khiêm nhường thẳm sâu nhất: tự hạ cho đến bằng lòng chịu chết để cho mọi người được sống. Khiêm nhường như thế là tự hạ vì yêu thương, vì muốn vâng phục ý Chúa, vì muốn xả thân cho ơn cứu độ. Xét như thế, khiêm nhường là thể hiện sống động của đức yêu thương.

LM Dominic DT

* Tất cả những bài giảng của Lm Dominic đăng tại blog này, đều được sự đồng ý của chính Lm.

17/8/10

Cao Tòa Vinh Hiển Mẹ La Vang

La Vang thánh mẫu Chúa thiên cung
Đất Việt khi xưa mẹ đến cùng
Bách hại gươm đao dân tuẫn tiết
Xót thương giáo mác đấng anh hùng
Từ tâm an ủi cho bền dạ
Nước thánh rộng ban vững ý lòng
Muôn thuở ngàn đời là thánh địa
Bóng Người lồng lộng giữa trời không.

15/8/2010

                   Tịnh Mạc

 
 Cảm tác sau khi viếng -cầu nguyện trước 6 thánh tượng Mẹ Maria Lavang trong ngày 15/8/2010.

Image and video hosting by TinyPic

Nhà Thờ Đức Mẹ La Vang ( Santa Ana )

Image and video hosting by TinyPic

Trung Tâm Công Giáo Việt Nam

Image and video hosting by TinyPic

Nhà thờ Saint Columban ( Garden Grove )

Image and video hosting by TinyPic

Thánh tượng Mẹ La Vang trong nhà 

Image and video hosting by TinyPic

                       Thánh tượng Mẹ La Vang trước cửa nhà

Image and video hosting by TinyPic

Thánh tượng Mẹ La Vang tại nhà mới


15/8/10

Cao Tòa Vinh Hiển (II)

Image and video hosting by TinyPic

" Tay bồng vua thơ bé, tay tràn ơn cứu thế...Bà là ai ?"


Lướt giữa ngàn mây đến cửu trùng
Đăng tòa cao trọng chốn thiên cung
Hai hàng chư thánh dâng hoa thắm
Bốn phía thần thiêng trỗi phím mừng
Đích Tử thân hành ra đón rước
Hiền phu sánh bước đến vui chung
Hương trầm lan tỏa hương thơm ngát
Chân đạp trăng sao đội ánh hồng.



Chân đạp trăng sao đội ánh hồng
Cao tòa hồn xác trắng xinh trong
Tay lành ban phát muôn ơn phúc
Tim thánh dịu xoa vạn cõi lòng
Dẫu biết trần gian người khổ ải
Mà hay thiên quốc Mẹ chờ mong
Xin nương vạt áo bình an mãi
Vượt thắng vực sâu những hãi hùng...

Tịnh Mạc

  Kính Mừng Đại Lễ Đức Mẹ Hiển Vinh

15/8/2010

14/8/10

Cao Tòa Vinh Hiển


Image and video hosting by TinyPic
"Kìa bà nào đang tiến lên như rạng đông?
Đẹp như mặt trăng rực rỡ như mặt trời
Oai hùng như đạo binh xếp hàng vào trận
Bà là ai?" 


Lướt giữa ngàn mây đến cửu trùng
Đăng tòa cao trọng chốn thiên cung
Hai hàng chư thánh dâng hoa thắm
Bốn phía thần thiêng trỗi phím mừng
Đích Tử thân hành ra đón rước
Hiền phu sánh bước đến vui chung
Hương trầm lan tỏa hương thơm ngát
Chân đạp trăng sao đội ánh hồng.

Tịnh Mạc

 
 Kính mừng ngày đại lễ ĐỨC MẸ THIÊN CHÚA HỒN XÁC VINH HIỂN LÊN TRỜI. Thân mừng tất cả các quý bề trên- tu sĩ- thân bằng quyến thuộc- linh tử-môn sinh có mang tên thánh Maria, trong ngày vui trọng đại được nhiều muôn thánh phúc.

Hiệp lòng cùng với nhóm cầu nguyện trong giờ kinh nguyện và liên hoan mừng lễ tại nhà dòng Mân Côi. Cũng riêng nhớ tới các thành viên của cộng đoàn từ nhiều năm trước đây, mà nay đã tản mác khắp nơi.

Nguyện xin Thiên Chúa ba ngôi cả sáng, thương ban cho tất cả chúng ta thêm lòng sùng kính và thảo hiếu với mẹ rất thánh của người. Để tất cả chúng ta mỗi ngày một thêm vững mạnh trong sự nhận thức rằng :

CON ĐƯỜNG ĐẾN VỚI CHÚA GẦN GŨI NHẤT, HẠNH PHÚC NHẤT VÀ AN TOÀN NHẤT LÀ CON ĐƯỜNG MANG TÊN MARIA.

Lạy nữ vương linh hồn và xác lên trời
Xin cầu cho chúng con !


Giuse Maria Tịnh Mạc

24/7/10

CHUA NHAT 17 C - XIN DẬY CHÚNG CON CẦU NGUYỆN


   

   Tuần trước, chúng ta đã tái nhận thức tầm quan trọng của cầu nguyện, gặp gỡ và lắng nghe Chúa, để được Ngài soi sáng, hướng dẫn, thêm sức, giúp ta sống theo đường Ngài chỉ dạy. Cầu nguyện là hơi thở của tâm hồn, là thức ăn bổ dưỡng của đời sống Kitô hũu. Không cầu nguyện, đức tin sẽ khô khan, héo mòn, lòng nhiệt thành bác ái sẽ nguội lạnh lịm tắt… Có cầu nguyện là có ánh sáng, có sức mạnh, vì cầu nguyện là “nối mạng” với Thiên Chúa để đón nhận tình yêu, sức sống và sức mạnh từ Ngài. Blaise Pascal, nhà toán học lừng danh của thế kỷ 17, đã có lý khi nói: "Cầu nguyện là một trong các phương cách mà Thiên Chúa đã chọn để chia sẻ quyền năng vô cùng của Người cho chúng ta."

Lời Chúa hôm nay chỉ cho chúng ta biết cầu nguyện là gì và hướng dẫn chúng ta phải cầu nguyện như thế nào. Trong dòng lịch sử của Giáo Hội, chúng ta thấy rất nhiều lời mô tả về cầu nguyện, nói là mô tả chứ không “định nghĩa”, vì có lẽ không ai có thể định nghĩa thực tại lớn lao và mầu nhiệm này. Cầu nguyện là “sự trào dâng của con tim, là cái nhìn đơn sơ hướng về trời, là tiếng reo của nhận biết và yêu thương trong thử thách cũng như vui mừng” (Têrêxa Hài Đồng), cầu nguyện là nâng tâm trí lên cùng Chúa, hướng lòng lên Chúa, đàm đạo với Chúa, kêu than khấn cầu lên Chúa, gặp gỡ Chúa, chiêm ngắm Chúa, yêu mến Chúa, … Sách Giáo Lý GHCG định nghĩa cầu nguyện là hồng ân Chúa ban, là hiệp thông với Chúa, là đi vào giao ước với Ngài…

Lời Chúa hôm nay lưu ý chúng ta về một số điểm cần thiết khi cầu nguyện:

- Cầu nguyện không chỉ là đọc kinh hay khẩn xin bằng lời nói. Có nhiều cách cầu nguyện, và đọc kinh chỉ là một cách cầu nguyện, đấy là chưa kể có khi đọc kinh mà không cầu nguyện, đó là chỉ đọc như cái máy, miệng đọc mà lòng không suy… Có cách cầu nguyện bằng suy tưởng, yêu mến, mong muốn, chiêm ngắm, say mê, thinh lặng bên Chúa…

- Cầu nguyện không chỉ là cầu xin mà còn là thờ lạy, tạ ơn, xin lỗi… Trong kinh “Lạy Cha”, việc “xin xỏ” được xếp vào ưu tiên sau…

- Cầu nguyện không chỉ là nói với Chúa mà còn lắng nghe Chúa: “Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời” Không lắng nghe sao biết tiếng Chúa, sao hiểu ý Chúa. Nhiều khi thay vì tìm hiểu và thực thi ý Chúa, ta lại bắt Chúa làm theo ý ta…

- Cầu nguyện không phải chỉ cho riêng mình mà còn lưu ý đến mọi người. Chúa Giêsu không dạy ta cầu nguyện: “Lạy Cha của con” mà “Lạy Cha chúng con… chúng con nguyện…Xin Cha cho chúng con…tha nợ chúng con..cứu chúng con”. Cầu nguyện là để giúp chúng ta sống tình yêu mến Chúa khắng khít hơn, gắn bó hơn, yêu người tha thiết hơn, sống bác ái hơn…

Từ đó chúng ta có thể rút ra những thái độ cần có khi cầu nguyện:

- Gặp gỡi Chúa là Cha… Abba: Bố ơi, Ba ơi! Chúng ta gọi Chúa là Cha vi Ngài là Đấng Tạo Hoá, là Cội Nguồn mọi sự... ; vì chúng ta cầu nguyện nhờ Chúa Giêsu và trong Chúa Thánh Thần; bởi vì chúng ta được Chúa Kitô thánh hoá, cứu chuộc để trở nên con dân của Chúa.

- Chân thành, khiêm tốn, thanh sạch, ngay thẳng... Chân thành vì Thiên Chúa thấu suốt mọi kín ẩn và biết trước những gì chúng ta cần xin. Khiêm tốn vì chúng ta tội lỗi mọn hèn, chẳng có công gì trước mặt Chúa, mọi hồng ân đều do lòng từ bi của Ngài

- Kiên trì, phó thác... vì cầu nguyện là tín thác, tin tưởng và gieo mình vào vòng tay từ bi nhân ái của Cha.

- Với tấm lòng rộng mở: vì Thiên Chúa là Đấng cho mưa xuốn trên người lành cũng như kẻ dữ, không nỡ đạp nát cây sậy bị giập, không nỡ giập tắt tim đèn còn khói, muốn cho mọi người được ơn cứu độ...

Lạy Chúa, xin ban Thánh Thần để Ngài dạy chúng con biết cách cầu nguyện! Amen.

LM Dominic Tran

17/7/10

CN 16 TN C - HAI LỐI YÊU THƯƠNG



Hai lối yêu thương: Martha và Maria

******


Một lần kia có một người đến phỏng vấn Mẹ Têrêxa rằng: “Thưa Mẹ, Dòng Nữ Tử Bác Ái của Mẹ chuyên lo về hoạt động để giúp các người nghèo khổ, bệnh tật, bị bỏ rơi trong xã hôi. Thế tại sao theo hiến pháp, các nữ tu lại phải cầu nguyện một tiếng đồng hồ trước Thánh Thể ?” Mẹ Têrêxa trả lời: “Nếu các nữ tu của tôi không quỳ gối cầu nguyện hàng giờ mỗi ngày trước Thánh Thể, thì họ sẽ không đủ can đảm để phục vụ những người cùng khốn nhất trong xã hội”.

Câu trả lời và lối sống của các nữ tu Nữ Tử Bác Ái giúp chúng ta trở về với sứ điệp của bài Tin mừng hôm nay. Câu chuyện xảy ra tại ngôi nhà của Martha và Maria ở làng Bêtania, cách Giêrusalem về phía đông chưa đầy hai dặm (15 furlongs = 3015 m), phía sườn dốc tây nam của Núi Cây Dầu. Hai người có em trai tên là Lazarô. Đây là ngôi nhà rất thân quen thân của Chúa Giêsu và các môn đệ. Chúa thường dừng chân tại nhà họ để nghỉ ngơi, dùng bữa. Chúa rất quý mến chị em họ, đến nỗi Ngài đã khóc khi nghe tin Lazarô chết và đã làm cho anh sống lại (cf. Ga 11). Nếu chúng ta tưởng tượng đoạn Tin Mừng như một đoạn phim, chúng ta sẽ thấy có hai cảnh xen kẽ rất là ngoạn mục. Một bên là cảnh bà Marta lăng xăng, tíu tít, chân quàng chân xiên, nấu nướng, dọn dẹp… Bà muốn tỏ lòng mến Chúa và các môn đệ qua việc đón tiếp ngài cách chu đáo, thịnh soạn… Một bên, lại là khuôn mặt có thể nói xem ra như phản diện của Maria, trầm tư kín đáo, ngồi bên chân Chúa và thinh lặng lắng nghe Ngài… Maria muốn tỏ lòng mến Chúa qua việc gần gũi Ngài, ở bên Ngài, lắng nghe lời Ngài giáo huấn, bảo ban… Cả hai cùng mến Chúa, những mỗi người thể hiện theo cách của mình. Cao điểm của đoạn phim diễn ra khi bà Martha tỏ ra phật ý với em gái mình là Maria, vì em không chịu giúp bà trong việc bếp núc. Bà nói với Chúa, hy vọng Chúa sẽ bảo Maria đi giúp mình. Nhưng Chúa lại lấy cơ hội để dạy cho Martha một bài học quý giá. Lòng hiếu khách và yêu mến dành cho Chúa, trước hết không phải ở những công việc và của ăn của uống. Cái ưu tiên và quan trọng nhất là đón tiếp Ngài vào trong tâm hồn mình, lắng nghe lời Ngài, để Ngài hướng dẫn và dạy dỗ. Martha đối xử theo tư cách của một người chủ, nhưng Chúa cho thấy Ngài mới thực sự là Chủ, là Chúa, và chúng ta cần phải đến với Ngài, lắng nghe và thực thi giáo huấn của Ngài.


Hai khuôn mặt của Martha và Maria thường được coi như biểu tượng của việc cầu nguyện và phục vụ, chiêm niệm và hoạt động. Chúa không bác bỏ tầm quan trọng của hoạt động và phục vụ. Ngài đã từng nói, “tôi đến để phục vụ”, “ai muốn làm lớn trong anh em phải là người phục vụ anh em”… Ngài cũng không nói với Martha rằng con không cần phục vụ, Ngài chỉ nói rằng “con lo lắng lăng xăng nhiều quá” đến nỗi quên đi điều cần thiết nhất. Quả thật, cầu nguyện và phục vụ, chiêm niệm và hoạt động, là hai khía cạnh không thể tách rời nhau trong đời sống Kitô hữu nói chung và của những người làm công việc tông đồ nói riêng. Không có cầu nguyện, việc tông đồ sẽ mất đi cái hồn và dễ rơi vào lệch lạc, chệch hướng: tìm vinh danh ta thay vì vinh danh Chúa; tìm công việc của Chúa thay vì tìm Chúa các công việc; bắt Chúa làm theo ý ta, thay vì tìm ra ý Chúa để thi hành… Trái lại, việc cầu nguyện mà không dẫn tới dấn thân, hoạt động tông đồ bác ái, thì việc cầu nguyện đó chỉ là môi mép. Vì thế, cần cầu nguyện trước, trong và sau khi phục vụ, hoạt động; đồng thời, cần phải phục vụ và hoạt động trong tinh thần cầu nguyện, nghĩa là vì Chúa, vì lòng yêu mến.



Hai khuôn mặt của hai chị em làng Bêtania hôm nay cũng nhắc nhở chúng ta về cách thế chúng ta thể hiện lòng mến Chúa yêu người. Chúng ta yêu mến Chúa thế nào, chúng ta cầu nguyện với Chúa thế nào, chúng ta sống đạo ra làm sao? Có phải chúng ta quá lăng xăng và chú trọng vào những nghi thức, kinh kệ bề ngoài mà ít chú trọng đến việc gặp gỡ Chúa, lắng nghe Chúa, học hỏi lời Chúa, đào sâu đức tin, tìm hiểu ý Chúa, đi vào chương trình của Chúa? Có thể, chúng ta đang làm nhiều việc phục vụ tông đồ, bác ái (điều này rất tốt), nhưng chúng ta đang làm theo cách thức nào, theo tinh thần của Chúa, hay theo ý thích của ta, của phe nhóm ta? Cũng thế về lòng yêu người, tình cha con, mẹ con, vợ chồng, anh em, bạn bè… chúng ta đang sống thế nào, có phải cũng chú trọng quá nhiều đến bề ngoài, đến vật chất, lễ hội, mà quên đi cái điều quan trọng là gần gũi nhau, lắng nghe nhau, chia sẻ với nhau, chăm sóc cho nhau? Nhiều bậc cha mẹ cứ nghĩ là chỉ cho con tiền bạc, xe cộ, nhà cửa… mà quên đi điều cần thiết là tình thương, tình người… (Con không cần tiền, con cần ba mẹ!). Cha Mark Link nói một câu thật thâm thúy: “Chúng ta có thể quá bận tâm làm việc đến độ quên đi lý do tại sao chúng ta làm việc. Chúng ta có thể quá bận tâm đến cuộc sống đến độ quên đi mục đích của đời sống. Chúng ta có thể quá bận tâm theo đuổi những gì có thể mua sắm được bằng tiền bạc mà quên đi những gì tiền bạc không thể mua được”. Đó cũng là sai lầm của Martha hôm nay, bà quá bận rộn cho việc nấu nướng, “đi vào rồi lại đi ra, đi ra rồi lại đi vào, trên tay thì cầm củ xu hào mà tần ngần chẳng biết nên xào hay chiên!” Quá mải mê cho việc bếp núc, tới mức quên đi lý do tại sao Chúa đến nhà mình. Chúa đến đâu phải bởi miếng ăn; Chúa đến vì tình bạn!


Cuộc sống hôm nay xem ra quá bận rộn. Sự bận rộn quá mức đã làm cho cuộc sống đảo
lộn. Trở về nhà sau những giờ làm việc căng thẳng, chúng ta chỉ còn lăn ra ngủ, hoặc tranh thủ coi chút TV, giải trí… Không còn giờ để ăn cơm chung, cầu nguyện chung, để hỏi han nhau, động viên nhau. Ánh sáng của Lời Chúa hôm nay thức tỉnh chúng ta. Chúng ta hãy coi chừng kẻo rơi vào cạm bẫy của sự mất thăng bằng trong cuộc sống. Chúng ta được mời gọi hãy tạo sự quân bình, hài hoà trong cuộc sống. Cần có những phút thảnh thơi bên Chúa, cần có những giây phút yêu thương bên nhau. Hãy dành thời giờ cho Chúa và cho nhau. Hãy dành ra một vài phút đầu ngày và cuối ngày cho Chúa. Những giây phút đó như những tia nắng soi sáng và sưởi ấm suốt một ngày sống cho chúng ta. Hãy dành thời giờ cho nhau, vì ai cũng cần được yêu thương, được lắng nghe, được thông cảm, được sẻ chia. Chúa đã đến với chúng ta như một người thân, người bạn; chúng ta cũng hãy đến với Chúa và anh em cách gần gũi và dễ thương như thế.


Một linh mục khi thống kê tình hình của xứ đạo, ngài hỏi một gia đình câu hỏi thường lệ: - Các con có thường cầu nguyện chung cả gia đình không? Gia trưởng trả lời: - Thưa cha, chúng con không có thời giờ. Cha sở hỏi: - Giả như con biết một đứa con sẽ bị bệnh nếu chúng con không cầu nguyện, gia đình con có cầu nguyện không? Ông trả lời: - Ồ, con đoán chúng con sẽ cầu nguyện. Cha sở hỏi tiếp: “- Giả sử con biết ngày nào đó khi gia đình lơ là việc cầu nguyện, một đứa con sẽ gặp tai nạn. Các con có cùng cầu nguyện không? Ông trả lời: - Tất nhiên chúng con sẽ cầu nguyện. - Giả sử mỗi ngày con quên cầu nguyện, giáo luật phạt 50 đôla. Các con có sao lãng việc cầu nguyện không?- Chắc chúng con sẽ cầu nguyện. Nhưng ý của những câu hỏi này là gì?- Vấn đề của con là không có thời giờ. Con có thể tìm được thời giờ. Con không nghĩ cầu nguyện chung gia đình là quan trọng như nộp phạt hay giữ sức khỏe cho con. Ơn ban của Chúa qua lời cầu nguyện quan trọng hơn bất cứ những gì con có thể nghĩ tới.

Đừng lấy lý do không có thì giờ, chỉ là không có ý muốn thôi

LM Dominic Tran

23/5/10

Thần Khí Chúa










Image and video hosting by TinyPic

Thần Khí Chúa rộng thương đổi mới

Cõi nhân gian lắm nỗi điêu linh

Người với người gây muôn oán tội

Sống tham tranh kiếm lợi riêng mình


Thần Khí Chúa rộng thương hoán chuyển

Cho trời Nam tan cảnh thương sầu

Để sự thật hào hùng cất tiếng

Rồi da vàng máu đỏ thôi đau


Thần Khí Chúa rộng thương dẫn dắt

Đoàn Việt chiên hội thánh trần gian

Vượt ghềnh đá chông gai đất khách

Về quê hương vĩnh phúc thiên đàng


Thần khí chúa rộng thương thứ lỗi

Giục lòng mê khổ hải quay đầu

Giục nước mắt tràn lòng thống hối

Hương kinh trầm thánh chuỗi linh châu


Thần Khí Chúa rộng thương cõi thế

Khúc ca khen vinh chúc muôn đời

Thần Khí Chúa rộng thương cõi thế

Khúc ca khen cảm mến không ngơi

Thần Khí Chúa rộng thương cõi thế

Khúc ca khen dâng tiến riêng người.

Lễ Hiện Xuống 2010

Giuse Maria Tịnh Mạc


 



13/5/10

Thánh lễ thứ IV

Đến hẹn lại lên... Đây là thánh lễ thứ IV của các môn sinh Công Giáo Việt Hải Đạo. Hồng ân đặc sủng đó, nhờ vào lòng thương xót của Thiên Chúa và mẹ Maria. Qua sự hy sinh và lòng nhiệt thành vô cùng, từ Lm dòng thánh Đa Minh và quý nữ tu dòng Mân Côi. Đó cũng là hoa trái của sự hiệp thông của các thành viên trong cộng đoàn cầu nguyện, được khởi sự từ hơn 10 năm nay. Với tâm tình hướng tìm về nguồn của Chân Thiện Mỹ ,và ơn được lòng mến yêu Đức Nữ Rất Thánh nồng nàn...

* Một số hình ảnh của thánh lễ tháng 5/2010

Image and video hosting by TinyPic

Image and video hosting by TinyPic

Image and video hosting by TinyPic

Image and video hosting by TinyPic

Image and video hosting by TinyPic


Image and video hosting by TinyPic

Image and video hosting by TinyPic





Image and video hosting by TinyPic

Tôi rất hân hoan và tràn ngập niềm vui khó tả, khi nhìn thấy những tấm hình này. Để nhờ đó mà lại thêm tâm tình tôn vinh Ba Ngôi Chí Thánh, ca ngợi tình Mẹ nhân lành. Đồng thời cũng bày tỏ lòng biết ơn đến quý Lm, tu sĩ... đã giúp cho những anh chị em Công Giáo Việt Hải Đạo, được đón nhận những ơn ích thiêng liêng.
Mà những ơn ích to lớn đó, chính chúng tôi là những thành viên đã từng sinh hoạt cùng cộng đoàn, nay tản mác bốn phương trời, cũng được hưởng nhờ.
Bởi chúng tôi luôn hiệp lòng và yêu mến.

KN 93 năm ngày Đức Mẹ hiện ra lần thứ I tại Fatima
13/5/1917-13/5/2010
Giuse Maria Tịnh mạc