Bài viết

Hiển thị các bài đăng có nhãn Những bài thơ chưa phổ biến. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những bài thơ chưa phổ biến. Hiển thị tất cả bài đăng

17/1/13

Noi gương...Rắn ( bài cuối cho thơ )

Lột đi bộ da cũ
Thì ta sẽ trưởng thành
Bớt đi điều lạc thú
Thì tuệ đức tâm thanh.


Tịnh Mạc

9/12/12

Đường đi

 Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. 5 Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp, khúc quanh co, phải uốn cho ngay, đường lồi lõm, phải san cho phẳng. 6 Rồi hết mọi người phàm sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa. (Lk 3:1-6 )


Con đường thiêng liêng trong tâm hồn ta có những đỉnh đồi kiêu ngạo, luôn muốn nâng mình lên, luôn khoe khoang, không chịu thua kém người khác. Tâm hồn ta có những ngọn núi tự ái cao ngất trời xanh, không bao giờ chịu nhận lỗi, không bao giờ chịu tha thứ.

Con đường thiêng liêng trong tâm hồn ta có những hố sâu tham lam muốn chiếm đoạt tất cả, muốn thu vén tất cả vào túi riêng. Tâm hồn ta có những hố sâu chia rẽ, luôn gây ra bất hoà, luôn giận hờn, luôn ganh ghét, luôn nghi kỵ. Tâm hồn ta có những hố sâu đam mê, miệt mài đuổi theo danh lợi, thú vui dục vọng

Con đường thiêng liêng trong tâm hồn ta có những khúc quanh co của sự dối trá, không thành thật với Chúa, không thành thật với người khác và không thành thật với chính mình. Tâm hồn ta có những khúc quanh co của sự trốn tránh bổn phận, của sự giả hình, của sự thiếu duyệt xét lương tâm.

Con đường thiêng liêng trong tâm hồn ta có những lượn sóng gồ ghề của những lời nói độc ác, tàn nhẫn. Tâm hồn ta gồ ghề vì sự lười biếng không chịu cố gắng thăng tiến bản thân. Tâm hồn ta gồ ghề vì những phê bình chỉ trích thiếu tính cách xây dựng.

Tất cả những ngọn đồi, những hố sâu, những khúc quanh co, những lượn sóng gồ ghề ấy ngăn chặn Chúa đến với ta.. Trong Mùa vọng này, chúng ta được mời gọi hãy sửa chữa con đường thiêng liêng trong tâm hồn ta cho tốt đẹp hơn để đón Chúa đến

Hãy bạt đi những thói kiêu căng tự mãn; tính tự ái ngang ngạnh. Hãy lấp đầy những hố sâu tham lam, chia rẽ, bất hoà; những đam mê, dục vọng. Hãy uốn thẳng lại những quanh co dối trá, giả hình. Hãy san bằng những lượn sóng gồ ghề độc ác; những câu nói hành nói xấu trong cuộc sống hằng ngày. (
ĐTGM Ngô Quang Kiệt




Cũng muốn dọn cho đường bằng phẳng
Mà đồi cao sỏi đá hố sâu
Cũng mong chọn cho mình quãng vắng
Mà bán mua huyên náo bạc đầu

Tâm lực nhỏ chống chèo đâu dễ
Tay buông xuôi đôi mắt mở trừng
Nhiều khi nghĩ thấy mình cũng tệ
Dám trách gì nước lã người dưng

Quanh co lắm con đường gai góc
Có những phen phải bước giật lùi
Thấy hổ báo cùng loài rắn độc
Thấy buồn buồn chẳng thấy niềm vui

Nhưng không để mất niềm hy vọng
Mà chở che ánh lửa nhiệm màu
Không thể tắt niềm tin cuộc sống
Dù đời này có nghĩa gì đâu.

Tịnh Mạc

27/11/12

Đông sang





Ngoài song cửa thấy trời đang se lạnh
Thềm rêu xanh còn sót lá thu vàng
Ta vuốt mặt khẽ ngâm lời thơ thánh
Khói sương rồi mùa đông ấy lại sang.

Ngày đầu mùa vọng năm 2012
Tịnh Mạc

10/11/12

Ngày sẽ chết

Image and video hosting by TinyPic

Ừ ai cũng có ngày sẽ chết
Gửi cõi đau lưng nắm tro tàn
Thử hỏi nhé trăm năm mê mệt
Biết còn gì góc cỏ nghĩa trang?

Đời chẳng thấy cái chi bất tử
Nay nâng niu mai vỡ tan tành
Tiệc rồi tàn lúc tình vui thú
Tóc bạc từ chân tóc đang xanh

Hãy nhắm mắt nghĩ về cái chết
Một hôm kia ta cũng như người
Hỏi ta nhé trăm năm mê mệt
Được mất gì rồi tỉnh dậy thôi.

Tháng Linh Hồn 2012
  Tịnh Mạc

8/10/12

Viết về sự ra đi của Ngục Sĩ Nguyễn Chí Thiện

Tôi cũng thương ông, nhưng...thương người khác hơn
Bởi dù sao ông còn tiếng nói
Thương những người đến giờ còn oan tội
Thương dân đen cúi cổ gục đầu
Thương những ai chết chẳng biết vì đâu
Hay những kẻ không mộ bia nhang khói

Ông còn may là được nói,
ông biết làm thơ...

Lễ tang ông cũng lắm quạt nhiều cờ
Hàng ngang dọc áo vét tông hoa trắng
Thì đành ''hoa địa ngục'' của ông cay đắng
Nhưng 20 năm ông có Hoa...Kỳ...

Tôi thương ông một chút tỉ tì ti.


Tịnh Mạc


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/10/121003_nguyenchithien_obituary.shtml



  




23/9/12

Từ đâu

       Đã lâu quên màu áo trắng
Từ khi từ giã sân trường
        Đã lâu quen mùi cay đắng
Từ khi lòng biết yêu thương

                     Đã lâu cười bàn tay trắng
Từ khi hiểu được nghĩa đời
               Đã lâu ru mình cõi vắng
        Từ khi tình nghĩa như vôi

Đã lâu không còn niềm nhớ
         Từ khi đã thật muốn quên
Đã lâu không gì thấy sợ
       Từ khi cuộc sống hư huyền

            Đã lâu thèm một giấc ngủ
Khi thường trăn trở đêm dài
        Đã lâu thôi điều do dự
Thế nào cái sự đúng sai?

             Đã lâu không tìm chi nữa
                              Từ khi Xuân Hạ đổi thay
             Đã lâu trút đi gánh nợ
Từ khi lỡ dại đong đầy

Tịnh Mạc 

16/9/12

Thánh Giá & Sầu Bi



Có  những nhà thờ đóng cửa
 Dưới chân thánh giá treo bảng: '' for sale ''
Khi thế giới con người tiến bộ
Thì cũng thêm đồi bại bao điều

Nơi thiêng thánh thành nơi buôn bán
Cũng lợi danh tranh đoạt đủ màu
Dưới thánh giá nhìn mà chán ngán
Cũng đủ phường mặt ngựa đầu trâu

Lắm y áo tuồng chèo hát bội
Má đỏ đen râu trắng râu xanh
đục khoét giống như là lũ mối
Rồi giờ đây gốc rễ tan tành

Máu đã chảy đồi xưa lộng gió
Mẹ từ nhân nước mắt thương Ngài
Máu vẫn chảy đồi nay lộng gió
Mẹ còn sầu nước mắt bi ai.

Lễ Suy Tôn Thánh Giá & Lễ Mẹ Sầu Bi 2012
Jos>M  Tịnh Mạc

5/8/12

Thường nhật - Thường nhân


"Thiên đường'' ít được cháo cơm (hic)
Quẩn quanh hay nấu ...mỳ tôm sớm chiều (hic)
Trà thường thay nước uống nhiều
Nay cà phê sữa là điều tất nhiên
Ngày 3-4 tiếng ngủ yên
và hơn chục phút tịnh thiền thở sâu
Hương kinh thánh chuỗi nhiệm màu
Dâng ba buổi đủ niệm câu Kính Mừng
Taichi hàm dưỡng tấm thân
Cũng không bỏ luyện Thiếu Lâm bao giờ
Thích thì cầm bút làm thơ
Chán thì thư pháp chữ mờ nét nghiêng
Cũng xem thế sự đảo điên
Báo ta đài nó thông tin rối mù
Chuyện người chuyện tục chuyện tu
Rồi nghe bản nhạc êm ru nhẹ người
Kể nghe cứ tưởng rảnh hơi
Nhưng làm bù cổ chứ chơi nỗi gì


                             Nếu không cơm gỏi thiếu chi
                        Tội tình sao phải mỳ...mỳ...mỳ tôm .

Tịnh Mạc

30/7/12

Sỏi


Lăn lóc trải qua những dặm đường
Mẹ ! Không là sỏi nát như tương
Bao lâu cuối nẻo phù du ấy
Sẽ mỉm cười thôi chẳng vấn vương.


Tịnh Mạc

22/7/12

Quê hương

Tôi không có quê hương kiểu...Đỗ Trung Quân
Chẳng có chùm khế ngọt cho mình trèo hái
Khi tuổi đời bé dại
Từng lê la xó chợ lề đường
Con đường tôi đến trường
Nào thấy rợp bướm vàng bay

Khi thời thế đổi thay, bao vương công cũng thành lũ ăn mày

''Quê hương là gì hở mẹ?''
Thời ấy cô giáo đâu dạy yêu
Chỉ dạy yêu... bác Hồ, rồi yêu... chú bộ đội là nhiều (sic)
Tự do ở quê hương tôi là tự do như cánh diều
Trời xanh, gió lộng, nhưng có sợi dây...thắt cổ
Giật,lái,cao hay thấp tùy theo ý họ
Không vừa lòng là dây cắt diều băng

''Quê hương là gì hở mẹ?''
Sao nhiều người bỏ nó vượt đại dương?
500 ngàn người đáy biển lạnh chôn xương
Giờ vẫn có bao cô dâu xa nhà  phơi xác

Tôi có một quê hương rất khác
Mướt mồ hôi những giấc ngủ trưa hè
Giật bắn mình những giọt lạnh mưa khuya
Nhà trống hoác giữa ngàn cơn gió

Nói về quê hương mình là điều rất khó
Nói sai được thưởng, nói đúng ở tù
Đi đâu cũng thấy có những cái mặt...ngu
Những đôi mắt như mù
Những cái miệng thối tha như cứt

-----
Khi người ta lấy cách mạng làm đạo đức
Với những tấm gương anh Tám chị Sáu tào lao

Thế nhưng dù có thế nào
Tôi cũng giống Đỗ Trung Quân ở câu thơ cuối
Khi thân mình nghìn trùng rong ruổi
Ừ quê hương đi xa vẫn nhớ rất nhiều
Vẫn rất yêu

Bởi

''Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi"
Quê hương có ai không nhớ''
(*)

Muôn người như một
Dù giới tuyến nào, chính kiến nào
Cũng một Việt Nam tôi .


Tịnh Mạc

(*) Thơ Đỗ Trung Quân

15/7/12

Thôi, coi là một giấc mơ.


Hãy nhớ chút tình khi ấy,
dù quay lưng xin hãy nhẹ lời
Hãy nhớ ngày vừa qua đấy
Hận nhau làm gì, cứ lằng lặng vậy thôi.

Không ân nữa xin đừng kết oán
Đừng hóa thù từ bạn ngày xưa
Mong manh bong bóng trời mưa
Cũng đừng ngoảnh mặt như chưa có gì

Đừng tao...
Đừng nó...
Đừng mi...

Đừng nói tại vì...
Đừng hỏi tại sao...?

Trước từng hoa mộng ngọt ngào
Chớ đành sỏi đá gươm đao lúc giờ

Thôi,
Coi là một giấc mơ.


Tịnh Mạc

8/7/12

Đường còn dài




Thời niên thiếu sức dài đâu biết mệt
lực tâm thường tính chuyện anh hùng
Nay xuân hạ vụt trôi sao mải miết
Đường vẫn dài không một kẻ đi chung

Đã mộng tưởng rất nhiều điều chẳng thật
Bước đường tu và cả bước đường đời
Rồi những lúc hiểu ra mà chết giấc
Lặng câm mà lòng tự nhủ : Trời ơi !

Từng muối mặt chịu trăm ngàn nỗi nhục
Lại quay lưng khinh những thứ hào quang
Cố học với sách thánh hiền thiện đức
Khi quanh đây toàn cỏ dại tro tàn

Thời niên thiếu sức dài đâu biết mệt
Ỷ lực tâm thường tính chuyện anh hùng
Nay xuân hạ vụt trôi sao mải miết
Đường vẫn dài thèm một kẻ đi chung .

Tịnh Mạc

2/6/12

Lẽ sống cuối cùng : Quân Tử Trúc

Từ năm 1991 tới giờ, thỉnh thoảng tôi lại sáng tác một bài thơ có tựa là '' Lẽ sống " . Hình như cũng có trên mười bài cùng tên và có số thứ tự từ nhỏ tới lớn. Có vài bài trong số đó được phổ biến lâu nay và trong những bài đã phổ biến, thì bài '' Lẽ sống '' đầu tiên cũng vừa được tuyển chọn vào bộ thơ '' 100 nhà thơ Công Giáo sau Hàn Mặc Tử " (gần xuất bản ).
Và dưới đây là bài Lẽ Sống Cuối Cùng với phụ đề là Quân Tử Trúc.


Người nam tử tự dạy mình hướng thiện
Vực nhuốc nhơ không dám bước chân qua
Võ đài đời luôn sẵn sàng khổ chiến
Phải biết rằng kẻ cường địch là ta.

Nhất thất túc sẽ thành thiên cổ hận
Tên rời cung làm sao níu bây giờ?
Dù thế nào ráng giữ tay sạch trắng
Nhúng chàm rồi rửa sao hết màu dơ ?

Kệ thiên hạ ai kiếm tìm dục vọng
Thương mảnh hồn gìn chút nét tinh khôi
Người với thú cũng đồng là sự sống
Nhưng dâm mê thì chẳng giống con người

Tiền đâu có một kẻ nào khinh ghét
Vật chất đừng thiếu thốn quá hóa hèn
Nhưng tiền cũng phải đâu là trên hết
Khiến cõi lòng thành nhơ uế bạc đen

Danh cũng thế đừng khua chiêng gióng trống
Xạ thơm rồi hương chắc chắn bay xa
Đừng dại ngu làm thiêu thân ảo vọng
Kẻ tham lam xương trắng khắp sơn hà

Như tre trúc dưỡng xanh quân tử khí
Đường thẳng ngay dù gian khổ nguy nan
Sống làm sao để không là sống phí
Thiện ác chi dẫu cũng nắm tro tàn .


Tịnh Mạc 


18/5/12

Nợ thương


Nợ với thiên ân cả kiếp này
Nợ tình quốc tổ tấm thân đây
Nợ nghĩa sinh thành ơn dưỡng dục
Nợ khai tâm đạo, sức công thầy

Nợ sự văn chương cũng lạ kỳ
Nợ trong võ nghiệp chí nam nhi
Nợ những hồn xưa từ vạn thuở
Nợ hư âm đó chẳng còn gì

Nợ văng vẳng mãi khúc tình duyên
Dù đã gieo thêm nốt muộn phiền
Dù đã phôi phai điều khổ đắng
Mà niềm luyến nhớ vẫn còn nguyên

Nợ cỏ cây cùng lũ chim muông
Lá rơi xuống cội nước lại nguồn
Ba năm cáo chết đầu hướng núi
Còn nợ để rồi vẫn còn thương.

Tịnh Mạc Phạm Thái Sơn

16/5/12

Freedom



I Have a Dream ! Là  một câu nói vô cùng nổi tiếng của vị mục sư khả kính Martin Luther King trong bài diễn văn 17 phút trước dân chúng để kêu gọi xây dựng, cỗ võ và chiến đấu cho một giấc mơ tự do. Mặc dù để thực hiện giấc mơ đó, ông đã phải chết. Nhưng giấc mơ của ông đã thành hiện thực...

Nhân quyền ở các nước phương tây nói chung và Mỹ nói riêng được bảo vệ và thực thi nhiều hơn Vn ta rất nhiều. Bài thơ dưới đây tôi kể về giấc mơ đã thành hiện thực một phần lớn đó và cũng cất tiếng nói cùng những ai đang khao khát tự do cho cho quê hương. Vâng, tôi cũng có một giấc mơ.
I have a dream !


Không có CÔNG AN gõ cửa nhà
Không nghe ĐẢNG BÁC những ''bài ca''...
Ra đường không gặp thằng vênh váo
Kệ mẹ ..Con ông với cháu bà !

Công quyền lui tới chẳng phong thư
Mất dạy là tao kiện bỏ xừ
Thọ thuế người dân là phải thế
Dễ đâu nuôi béo chúng mày ư !

Tới mùa bầu cử phải lo toan
Phải trắng tóc ra lé mắt vàng
Phải bước lên đài mà chí chóe
Công ta tội nó cứ tràn lan

Đói thì cung cấp gạo, bò, heo...
Giúp chỗ ở ăn những kẻ nghèo
Y tế, học đường là miễn phí
Cả chồng cả vợ bọn con theo

Già thì phải cấp chút tiền tươi
Chẳng bám cháu con khốn nạn đời
Què cụt tật nguyền nuôi suốt kiếp
Khùng điên chăm sóc đến tàn hơi

Báo chí internet thả ga
Tha hồ Thiên Chúa với Phật Đà
Có hơi phản động triền miên nhé
Chửi Dân Chủ chán tới Cộng Hòa

Chửi luôn tổng thống Ố Bà Ma !

Tái bút : Bảo đảm CÔNG AN KHÔNG GÕ CỬA NHÀ !

Tịnh Mạc

13/5/12

Vinh Ca Hiền Mẫu - Mom's Day 2012



Tụng chúc mãi một người phụ nữ
Mẹ trời xanh vạn vật muôn loài
Ngày chiến thắng cõi trần lữ thứ
Cả triều thần rung chuyển...Kìa ai?


Tụng chúc mãi cao vời diễm tuyệt
Lượng từ bi biển rộng sa hà
Lấp lánh mãi ngôi sao ngọc khiết
Mẹ muôn đời lòng mẹ thiết tha



Còn nhớ lắm đồng quà tấm bánh
Thuở thơ xưa Nội đón cổng trường
Thương cháu chắt bà như vị thánh
Nhớ về người thắp nén tâm hương


Gần chín chục là đèn trước gió
Sống hiền nhân chung thủy yêu thương
Giờ phó thác nơi nguồn cứu độ
Ngoại tôi nay chuẩn bị lên đường



Hồng cài áo mẹ tôi vẫn đó
Ngày tháng qua cuộc sống cần lao
Thời chinh chiến trăm cơn khó khổ
Ngoài sáu mươi chưa sướng ngày nào


Đã lặn lội dặm trường kiếp kiến
Trải phong sương tất tả đời ong
Đò bé nhỏ dòng đời những chuyến
Hằn chân chim tuổi hạc lưng còng


Cất lời hát vì lòng từ mẫu
Đỏ trắng chi hồng vẫn thật xinh
Hỡi con trẻ nghĩ suy cho thấu
Mà khắc ghi ân mẹ tận tình !


Đau thương lắm nếu không còn mẹ
Sự mất đi lớn nhất cuộc đời
Không ân tình nào trên trần thế
Sánh cho bằng tình mẹ...Mẹ ơi !
 (*)


Kính Mừng Ngày Hiền Mẫu 2012

            Để tặng Mẹ Thiên Đàng, Mẹ trần thế và tất cả các bà mẹ quanh tôi

                                                                     Tịnh Mạc






3/5/12

Diện Bích Thiền Tâm Cuối Cùng

Photo-by-erix1

Vách tường cũng đập nát rồi

Ru hồn tịnh lặng chính tôi diện mình

Vết dao hằn, vết búa đinh

Quãng đời thế thái nhân tình trải qua

Ngỡ ngàng buộc miệng tiếng à...

Một khi chân chất đã là dối gian

Đành gom củi mục lá vàng

Đốt tàn ngọn lửa tro than lạnh lùng

Nhành lau nhẹ lướt qua sông

Chiếc hài quẳng lại giữa dòng đắng cay.


Tịnh Mạc

30/4/12

Thằng Hề



Ngỡ ngàng giữa giấc hồ mê
Tấn tuồng kệch cỡm thằng hề là tôi
Biết đâu khóc biết đâu cười?
Mặt tô xanh đỏ với đời phù du
Tưởng mình khôn thế mà...ngu !
Tưởng đôi phụng nhãn lại...mù bấy lâu
 Nặng vai  thoáng đã bạch đầu
Vài trang thơ cũ bạc màu mực phai
Thức khuya không thấy đêm dài
Nhìn quanh chẳng thấy có ai bên mình.

Tịnh Mạc

19/4/12

Hải Triều Tâm IX : Ngục Tối

192

Ngục tối bởi chi bước cẳng vào?
Rúc đầu vô đó biết làm sao?
Kẻ ngu chẳng thấy cười nhăn nhở
Người trí nhìn ra mắt lệ trào
Khốn nạn, tự dưng thành hạ tiện !
Trời ơi, mất hết đức thanh cao !
Cái nơi nhơ nhớp bùn tanh thế
Kẻ lạy mong ra. Kẻ muốn vào.                 Tịnh Mạc

15/4/12

Hải Triều Tâm VI : Hạt lép


Đồng hoa bỗng chốc hóa đồng hoang
Nắng mới bình minh đã úa tàn
Nét chữ còn nguyên màu mực tím
Mà đời có vẻ đã sang trang

Áo trắng ngày xưa nhuốm bụi trần
Vũng lầy nhơ uế vướng đôi chân
Vết chàm tay đã xanh như thế
Cái chết dại ngu rõ thấy dần

Đàn gảy tai trâu khổ quá mà
Phật kinh nan giáo kẻ tâm ma
Lòng mong từ bỏ đường chân thiện
Mà quyết bước đi nẻo ác tà

Xót những ai kia đã lạc lầm
Nói không được nữa cũng đành câm
 Thì thôi than trách mình ta đấy
Hạt lép hỏi sao chẳng nảy mầm !

Tịnh Mạc