
Bài viết
23/7/11
Kể em nghe

21/3/11
Bài thơ đăng báo
22/9/10
10/5/10
Bạn thân đâu ?
Bạn thân tôi ở đâu?
Trên bước đường sương gió
Hồn chao trong nỗi nhớ
Tâm sự chờ trao nhau
Bạn thân tôi còn không?
Khi tóc dần hoá trắng
Đếm bao là cay đắng
Chở đầy một dòng sông
Bạn thân tôi là ai?
Giữa những điều xảo trá
Bao người xa lạ quá
Đổ bóng chiều trên vai
Bạn thân tôi là ai?
2001
Tịnh Mạc
8/4/10
Lãng du một mình
|
Tịnh Mạc
31/3/10
Mẹ và Cha
14/3/10
Hải Đăng Tâm Khúc 4028
Có đôi khi bối rối
Chẳng biết khóc hay cười?
Chẳng biết đâu nguồn cội?
Chẳng biết ta hay người?
Dành riêng khoảng tinh khôi
Khi cõi lòng úa nát
Thấy đắng cay đen bạc
Thấy đời này chơi vơi
Nhỏ bé nhỏ bé thôi
Thuyền giữa dòng dâu bể
Trầm mình trong cõi thế
Sẽ quặn lòng đơn côi
Tháng năm dần sẽ trôi
Tất cả rồi quên lãng
Gạn bao điều khổ nạn
Chưa thấy một niềm vui
Soi gương tóc trắng phơi
Trên trán người thi sĩ
Thương tài hoa uổng phí
Giở cổ sách mà soi
***
Có bao khi bối rối
Chẳng biết khóc hay cười?
Chẳng biết đời còn mất?
Chẳng biết người hay tôi?
***
Tịnh Mạc
5/3/10
Từ khi ta hiểu đời ta ( I )
Chẳng cam tâm thì cũng đành lòng
Hiểu ngọn nguồn thành- trụ- hoại- không
Còn đau nữa nỗi buồn thê thiết
Sầu phận số sinh ly- tử biệt
Ngược dòng mê bến giác là kia
Tay bút run hư ảnh hiện về
Trong đêm lạnh chập chờn ma quái
Đốt ngọn nến cho lòng ấm lại
Gió ngoài kia réo rít thâm u
Sờ soạng chi cho cả cõi mù
Còn đâu nữa những gì ôm giữ
Xin hãy để trôi vào quá khứ
Chuyện lầm mê nghiệt ngã nhân sinh
À biết cho khi đã hữu hình
Thoát sao được luỵ phiền đau khổ
Xin trả bớt duyên đời nặng nợ
Cho ngày kia nhắm mắt xuôi tay
Còn có chi trên cõi thế này
Khi năm tháng bụi tro tan nát
Hãy chuẩn bị những gì mất mát
Từ khi ta hiểu được đời ta.
26/2/10
Soi bóng
Người phụ nữ ngồi soi gương
Thấy mình không còn trẻ nữa
Môi mắt chẳng lần thề hứa
Tai chưa nghe lời nghĩa thương
***
Thoáng lại buồn tóc xanh phai
Một tờ lịch không dám xé
Lau vội đi đôi dòng lệ
Tàn xuân một nhánh bạch mai
***
Người phụ nữ bặt câu ca
Lá rơi đầy chiều trước ngõ
Đèn sẽ thắp trời còn gió
Phố người đông kẻ lạ xa
***
Ngày sẽ qua ngày mới đến
Thời gian nghiệt ngã vô cùng
Người phụ nữ chưa hứa hẹn
Đời là một chuyến đò không.
***
Người phụ nữ ngồi soi gương
Đêm trường
Soi bóng.
Tịnh Mạc
11/2/10
Đoản khúc tình âm
Phúc họa chia nhau nhoẻn miệng cười
Mười năm tròn lẻ nước dòng trôi
Trải qua sóng gió thành duyên kiếp
Cùng thấy gian truân kết phận đời
Giũ sóng hải triều trên ánh mắt
Quệt dòng mặn đắng giữa làn môi
Ừ đây dĩ vãng còn năm tháng...
Năm tháng tương lai cũng hiểu rồi.
****
27 Tết Canh Dần
Tịnh Mạc
5/2/10
2/2/10
Đường kim mũi chỉ
Chị chiu chắt đường kim mũi chỉ
Cả một năm chút quà bánh về quê
Ở xứ người thân làm mướn may thuê
Sống lương thiện thì nơi đâu cũng thế
Tiền kiếm được chẳng bao giờ dễ
Giọt mồ hôi cũng mặn khác chi
Bữa sáng quanh năm một mẩu bánh mì
Và tay xách hộp cơm trưa nguội ngắt
Những sáng lạnh ngủ chưa đầy mắt
Ngoài trời mưa mây xám mịt mù
May một đường chỉ có vài xu
Tay tê mỏi còn đâu sức trẻ
Ngoài sáu chục dối đời còn khỏe
Ngồi cong lưng chín tiếng mỗi ngày
Kinh kính mừng theo mũi kim may
Mong đường chỉ chớ hư phải sửa
Năm lại hết tết còn đôi bữa
Chút quà xa chiu chắt gửi về
Cũng ngại ngần sợ sẽ dèm chê
Người ta tưởng xứ người giàu có
Mà chỉ mãi đồng tiền bé nhỏ
Sô cô la kẹo bánh tầm thường
Với lá thư gửi đến cố hương
Chở đong nữa là tình thương mến
Ừ cuộc sống chính như định mệnh
Từ bao lâu mặc phó an bài
Bao vấn nghi từng sự đúng sai
Thì thôi nhé chỉ là mây khói
Năm lại hết tết dần sẽ tới
Gủi quê hương tình kẻ phương xa
Ngày lại ngày tháng tháng lại qua
Năm sau ấy biết đâu hình bóng
Chúc các em những gì ước vọng
Chị bây giờ là bóng chim bay
Quê hương cách trở tầm tay
Tình thương trao gửi chân mây cuối chiều.
***
Tịnh Mạc
1/2/10
Tim vỡ
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy.
Xin vĩnh biệt ngày vừa qua ấy
Giấc mơ tan tỉnh giấc ngẩn ngơ
Xin vĩnh biệt ân tình còn đấy
Chỉ riêng mình ủ ấp nắng mưa
Xin vĩnh biệt những mùa thương nhớ
Xa bàn tay đôi mắt hẹn hò
Xin vĩnh biệt những điều lo sợ
Khi vô thường giỡn cợt bụi tro
Xin vĩnh biệt hương trao thơm mật
Lúc tin yêu không biết lọc lừa
Xin vĩnh biệt men nồng say ngất
Ngất say rồi còn đọng tóc tơ
Xin vĩnh biệt câu thơ thắm thiết
Thưở ta- người nghĩ chuyện dài lâu
Xin vĩnh biệt lo toan mỏi mệt
Chuyện yêu đương nước chảy qua cầu
Xin vĩnh biệt là đây tim vỡ
Ngày vừa qua bóng nhạn lưng trời
Xin vĩnh biệt là đây nỗi nhớ
Chạnh hồn sầu cạn chén đầy vơi.
****
Tịnh Mạc
27/1/10
Đói Lạnh
Cô bé người Rumani
Lúc nào cũng mang đôi găng tay đen xì
Tối nay mưa gió ngập trời Cali
Em nói '' đôi tay tôi rất lạnh''
Có lẽ với thân hình nhỏ nhắn vì ăn kiêng
Thì lạnh đói cũng chỉ là..
Đáng kiếp!
Cái đói lạnh không giống người xứ Việt
Nơi làng quê còn nặng gánh muối rau
Bởi là đây xứ sở của kẻ giàu
Thừa thịt sữa nên bao người chết béo
Có nỗi sợ gọi là sợ bánh kẹo
Nỗi khổ kia khổ chẳng dám ăn
Quê hương tôi bao người rách mướp tấm thân
Chẳng tìm nổi cho chính mình đôi bữa
Ăn buổi sáng biết buổi chiều còn chi nữa?
Làng quê xa đói lạnh còn theo
Cái đói lạnh thật sự của kẻ nghèo
Là hoa trái của lầm than phẫn uất
Có những nghịch lý quanh mình rất thật
Cũng đói lạnh nhưng chẳng giống gì đâu
Cái đói lạnh của kẻ giàu...
Rất khác
Cái đói lạnh của nông dân cùng mạt
Đói vì ăn kiêng
Lạnh vì gầy gò cho đẹp
Đói vì rau thưa thóc lép
Lạnh vì thiếu áo không chăn
Dưới trời cũng một kiếp thân
Kẻ ăn chẳng hết người lần không ra.
***
Tịnh Mạc
19/1/10
Chùm thơ : nét đời
Ngày trôi
Tóc đen rụng,rất thờ ơ,
Tóc bạc một sợi,rụng,ngơ ngác người.
Mới hôm nào đó xinh tươi,
Chạm tay thành đạt,mỉm cười đỉnh cao...
Và rồi sóng gió dâng trào,
Lợi danh biến mất,đời sao biết mình (?)
Giật mình bởi chữ ân tình,
Cũng thời ẩn hiện bên mình ngày qua.
Ngẫm đời biển khổ bao la,
Cố mong thoát khỏi,cũng va cạnh bờ.
Thì thôi đời cứ hững hờ,
Tóc xanh còn đó,vẫn chờ ngày mai...
Như Như
Diện bích thiền
***
Thị phi đừng tranh cãi
Hiểu nhau không cố chấp mọi điều
Đời có bình minh rồi cũng có nắng chiều
Chút danh lợi kiến say trong miệng chén
Cái gì đến..
Thế nào cũng đến
Cái gì đi..
Níu kéo mà chi
Sự bại thành-vinh nhục-thịnh suy
Cũng giòn mỏng như phiến lá khô trước gió
Đại trượng phu lưỡng thủ bất khai sinh tử lộ
Nhành lau mềm xa thoát biển lầm mê
Dương thế đây không phải cõi đi về
Thì duyên kiếp cũng coi như khoảnh khắc
Đợi đến lúc phím đàn im bặt
Đừng trông mong hư ảo vọng âm
Đập nát kính soi giả trá mờ câm
Để an tịnh chắp tay diện bích.
Tịnh Mạc
3/1/10
Thanh Kiếm treo ngang
2/1/10
Thanh Nguyệt Huyền cầm
Ngoài trời sương gió lạnh
Vẳng tiếng pháo giao thừa
Khẽ hát lời kinh thánh
Thương ngày nào rất xưa
Tìm trôi về bến mơ
Sóng lãng quên chưa xóa
Thời gian sao vội vã
Đêm nữa giao thừa đã đến rồi đây
Nhìn sương đêm tròn mướt cỏ cây
Không lãng mạn để thành ra thi vị
Chán huyền hão bao tứ thơ cứ chứa đầy hận ý
Những cuộc tình bạc thếch tưởng như nấm đất mồ hoang
Việc quái gì mà phải than van
Lá vàng phải rụng
Sao bám lấy cái lý thế gian sai đúng
Chắc chi đâu !?
Tiếng huyền cầm tấu lên ngàn năm trước ngàn năm sau
Cho sỏi đá cũng chạnh lòng cảm thấu
Mười ngón tay bật tung từng tia máu
Cho đêm nay ngày mới lại qua
Năm mới lại qua.
Đêm giao thừa trăng xanh, tết dương lịch 2010
Tịnh Mạc
31/12/09
An nhiên
22/12/09
Hải Đăng
3/12/09
Ánh ảo dòng mơ
Vầng trăng đáy nước phũ phàng phù du
Những gì ngỡ tận thiên thu
Bỗng nhiên nhìn lại cứ như dối lòng.