Bài viết

Hiển thị các bài đăng có nhãn NHỮNG TIẾNG NÓI CUỐI CÙNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NHỮNG TIẾNG NÓI CUỐI CÙNG. Hiển thị tất cả bài đăng

21/12/12

Di chúc



Ở Vn bây giờ là đầu ngày 21/12. Bên này thì mới chiều 20 thôi. Trong cái ngày mà nhiều người tin rằng là ngày tận thế  và cũng trong vài ngày còn lại của cái blog Yahoo khốn kiếp này , tôi xin có lời...trăn trối. Trăn trối ở đây thì cũng có  nghĩa là tôi không tin ngày mai là ngày nhân loại diệt vong. Bởi  tận thế mà biết trước được thì quá...sướng. Vì người còn lòng thiện lương thì quay mặt vô tường mà sám hối ăn năn tội tình, rồi mau mau tìm ai mà mình đã gieo rắc đau thương mà cầu xin tha thứ. Còn kẻ ác thì lo gì mà không...ác thêm cho đã cái cuộc đời. Đằng nào thì cũng chết. Đằng nào chẳng hỏa ngục trầm luân.

*******
Nếu ở Vn và với tuổi tôi bây giờ mà viết di chúc thì là một chuyện khá...rồ, vì  những thủ tục này dân ta chưa quen, hoặc luật về thừa kế còn nhiễu nhương rắc rối, hay người ta chưa tôn trọng ý nguyện của người quá cố nhiều và có lẽ cũng vì di chúc chỉ nên viết khi ai đó gần sắp chết. Thế nhưng ở nước ngoài thì là chuyện hết sức bình thường của bất cứ ai, nhất là những người có tài sản. Bởi nhờ vào chúc thư thì sẽ đỡ phải rắc rối về mặt thuế má, pháp luật và hơn nữa là tránh đi sự bất hòa trong gia đình. Dân bên này rất nhiều người khi nhìn thấy đồng tiền thì mờ ngay nhân nghĩa ( mà hình như thời nay dân ở đâu thì nhiều người cũng thế ).

Do vậy, nhằm ngay ngày sắp cùng  tháng sắp tận,tôi viết vài dòng ý nguyện của mình để lấy giờ ...linh. Số là di chúc tôi đã có gần chục năm nay, ngoài bản chính nằm trong...ngăn tủ, thì còn một bản ở Vn có giá trị như nhau. Bởi biết đâu mình có số nặng nợ với...Bác Hồ, nên một ngày đẹp trời nào đó đương ở Vn thì liền...tắt thở. Do đó có hai bản ở hai nơi là vậy. Còn dưới đây là bản bổ sung những chi tiết tang ma sau cái chi tiết... ''chia gia tài'' của hai bản đó.

Tâm nguyện như sau :

Nếu tôi có trợn mắt xuôi tay ở hải ngoại hay tại quê nhà, thì xin giúp mà lo hậu sự thật lặng lẽ, giản đơn tới mức tận cùng. Đại loại là tôi muốn hỏa táng. Hỏa táng ngay ngày hôm sau nếu có thể. Xin
miễn
 kèn trống, vòng hoa, nhang khói,phúng điếu. Xin không treo (hay đăng) cáo phó,không in thiệp báo tang, không để hình trên quan tài. Cũng không cần thay đồ, trang điểm chi hết. Lúc chết sao khi thiêu cứ vậy. Áo quan thì xin mua loại rẻ nhất, vừa đầu vừa đuôi là được.  Cũng không cần cử hành bất cứ nghi thức tang lễ nào nếu nhà thờ hay nhà...quàn nhũng nhiễu đòi hỏi. Khỏi cha chú thầy bà gì cũng chẳng sao. Thiêu xong thả sông thả biển ( bên này có dịch vụ du thuyền thả cốt rất...mát ).

Tóm lại là xin giúp khâm liệm sơ sài và nhanh chóng bỏ vào lò. Xin chớ rườm rà tốn kém tiền tài của thân nhân và tốn công người lo lắng (bên này chi phí cho việc chôn cất thì rẻ nhất cũng cả 20 ngàn Usd). Với ba chữ ''khẩu quyết'' là : NHANH -GỌN - RẺ. Bởi chết quách rồi, thân xác tro bụi ấy còn biết khỉ gì đâu mà lắm sự. Nghi thức tôn giáo cũng vậy, đó là trò màu mè do người đời đặt ra cho...vui thế thôi, chứ chẳng ích gì nữa cho linh hồn người chết. Bởi nếu người chết lúc trước đã tạo ác cho đẫy vào mà không hối cải, thì có nhộn nhịp rình rang gì lúc này cũng là trò vô ích. Mà đã không tạo ác, hay tạo ác mà đã hối cải thì những nghi thức ấy cũng...cải lương thôi.

Khi sinh thời trong những cuộc ra đi, mọi người cũng đã biết, tôi không muốn ai đưa tiễn,thì cuộc ra đi cuối cùng này cũng vậy. Nếu có ai đó nghe tin, thì xin cứ...ở nhà ngủ cho khỏe.

Cuối cùng tôi tin rằng tới phút ''tận thế'' của riêng mình ấy, tôi vẫn còn lòng tin và TRỜI và con người. Bởi thế xin thương tình cầu nguyện và rộng lòng tha thứ những lỗi lầm do cố ý hay vô tình mà tôi đã gây ra trong suốt cuộc đời mình.

Tịnh Mạc tôi đê đầu cảm ơn và long trọng xác nhận rằng những gì viết trên đây là những điều thật sự mong muốn.

8:10 sáng 21/12/2012 ( giờ Vn )


30/11/12

Vật hoàn cố chủ

Nhiều lần, rất nhiều lần trong đời mình tôi đã từ chối những món tặng phẩm mà người khác tặng cho mình trong những dịp lễ tết hay ngày kỷ niệm đặc biệt nào đấy. Có lúc tự tay mang tới trả, có lúc nhờ ''đàn em'' mang đi trả và có lúc để cho bưu điện tự gửi lại trả . Có lúc cũng thấy nét mặt sượng sùng của ''khổ chủ'', có lúc còn thấy cả những giọt nước mắt ( cá sấu hay không thì chẳng rõ)  nữa. Thế nhưng lý do cho hành động ấy không phải là tôi chê bai tặng phẩm sang hèn, hay mình đã  đạt tới độ '' bổn lai vô nhất vật'' mà không cần, không thích chi hết. Mà đó chính là một cách phản kháng trước một cá nhân nào đó đã từng cư xử chẳng ra cái giẻ rách gì trong quá khứ  và lại cứ ''giẻ rách'' như thế trong nhiều lần.

Tôi vốn không mạnh mẽ đến độ hung bạo mà hất ly nước lạnh thẳng vào mặt ai, mà cũng không thể từ bi như Đức Chúa - Đức Phật để luôn luôn không chấp nhất hay sẵn sàng tha thứ. Thì hành động từ chối lời mời chào,từ chối sự hiện diện hay  từ chối những món quà đã được gửi tới là một thái độ '' biểu tình'' dứt khoát nhất.

Như mấy ngày gần đây đã có hai gói bưu phẩm được bưu điện sở tại gửi trả về Vn vì người nhận đã từ chối lãnh nhận. Theo quy định của bưu điện xứ này thì sau vài lần gửi giấy thông báo tới người nhận mà chẳng thấy ai đến lấy, họ sẽ ''tống đạt'' một ''ân huệ cuối cùng'' và sau ''giờ Tý canh ba'' mà chẳng ma nào thèm 'pick up', họ sẽ cho bưu phẩm ấy về lại nguyên quán làm ''việt kiều yêu nước''.


Bởi trước đây khi hiểu được ''quái tính'' này của tôi, viện chủ chùa Quảng Phương năm xưa đã tặng hai câu :

'' Trọng đón cọng rau hạt  muối
Dửng dưng tiền của giàu sang''

Vâng, thật sự thế. Còn tình còn nghĩa thì cọng rau, hạt muối có ai cho thì cũng quý trọng và biết ơn. Còn không tình không nghĩa gì nữa thì...vật hoàn cố chủ ngay tắp lự.

Và chính tôi cũng từng '' bố cáo thiên hạ '' rằng :

" Giữ không được chữ thủy chung
Nhắn ai đã thế xin đừng tìm tôi ".

Uhm... Đừng tìm ! Cũng xin đừng gửi quà để khỏi tốn công, tốn tiền cước phí mà chẳng ích gì cho cả hai. Thậm chí lại  có khi khiến trong suy nghĩ của thằng ''lờ đờ'' này thì kẻ 'sender' càng...thấy ghét.

Tịnh Mạc

11/5/12

Ừhm...hm...

Hôm nọ post cái hình mái tóc phong sương, để tả thán kiểu Ngũ Tử Tư hay Chu Du với điển tích '' một đêm bạc tóc '' . Mà thật sự thì cái ...''bọn'' tóc nó cũng bạc nhanh như cái bọn...người...  Nhìn thấy mà cũng giật mình. Thế mà khi post lên thì vừa comment vừa Email thì cả chục người khen là tóc đẹp. Thậm chí có người còn hỏi nhuộm ở đâu mà khéo thế ?... !  Uhm...Cái gì nhiều người nói thì thành...tin. Giờ nhìn lại  hình như nó cũng đẹp  

Tối qua nói chuyện điện thoại với thằng học trò cũ, nhắc lại chuyện đời xưa, chuyện đời nay. Theo phép thì nó cũng hỏi thăm '' thầy khỏe không thầy ''.  

Uhm...Bữa rày thấy ''long thể'' cũng khá...sụt sùi , nên lại giở '' mỏ than '' mà rằng '' Bịnh bỏ bà tao đây nè, chứ khỏe gì mà khỏe''. Tưởng sẽ được vài lời ''vấn an'', nhưng không, nó liền nói  " Đâu sao thầy ơi, hồi xưa thầy nói em : '' Tao có bệnh thì cũng là con...cọp bệnh '' mà thầy ". 

Cứng họng ! 
Mà nó nói cũng đúng. Cọp bệnh hay không thì chẳng biết, nhưng hình như cũng không giống con...heo bệnh lắm .Bởi xưa nay bệnh thì bệnh, làm thì làm, chơi vẫn chơi. Chẳng mấy khi nằm mà la eng éc. 


Uhm... Bạc thì bạc, mà bệnh thì bệnh, nhưng theo chỉ tay thì đường mệnh đạo của mình là cực kỳ hiếm có. Bởi nó đậm, ngay ngắn và dài đến độ ...lê lết. Vì nó dài cho đến hết bàn tay mà  chưa đã, nên nó quấn vào cổ tay tới ...3 vòng.  Còn hơn thế nữa nó lại là đường mạng đạo đôi .
5-11-2012 1-05-47 PM
Theo khoa bói toán chỉ tay, phàm ai có đường mạng đạo như thế thì thường sẽ thành...tinh  vì tuổi thọ rất...kinh. Người phát hiện ra điều này là một vị sifu của mình khi thuở còn niên thiếu. Nhân lúc nhàn cư vi nên...lắm chuyện, xòe tay nhờ ông coi . Khi vừa thấy bàn tay, ông liền nắm chặt và kéo chạy băng băng...xuống bếp, để méc với bà cô rằng : 


- Bà...Bà...Bà coi tay thằng này. Đường sinh đạo nó ghê không? 
Bà cô mặt bỗng lim dim , gật gù và phán : 
- Xe mày số mấy, để tao đánh số đề ! 


Nghe té ngửa. Mà hình như bả trúng thật. Chắc trúng nho nhỏ thôi, nhưng bả khoái. Nên cứ mỗi lần mình tới thăm là bả lại đi...đánh đề. Lâu ngày không tới thì bả nhắc ( Lần đầu tiên trong đời được một phụ nữ mong đợi ngậm ngùi là bởi thế ).


Chẳng biết chỉ tay chỉ chân thế nào, mà có sống thọ hay yểu mạng cũng chẳng gì đáng bàn. Bởi sống mà hữu ích gì cho đời thì có '' đi xa '' ngay bây giờ cũng gọi là sống đủ. Mà sống hại người, hại vật kiêm hại mình, thì có sống lâu cho bằng tổ Trương Tam Phong thì cũng sống thừa, sống phí mà thôi.  
Cứ nhớ mãi 4 câu thơ của Nguyễn Bính và  nhớ 4 câu này cho đến chết. Bởi nó sao mà hay, sao mà chân lý như một pho kinh sách, như những lời ngọc ngữ từ kim khẩu thánh nhân. Nó sao mà giản dị mà thật thánh thót ngân nga : 
                                             Ở cho có thủy có chung 
                                       Cúi không thẹn đất ngửa không thẹn trời 
                                             Sống lâu không thẹn với đời 
                                      Chết đi không thẹn với người cõi âm
 (Tỳ Bà Hành ) 

Uhm... Phải có thủy có chung ! 
 Bởi quả đất này dù có...méo, nên từ độ '' anh đường anh, tôi đường tôi'' thì có khi chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa,  Mà lúc sinh tiền thì có khi coi trời bằng vung, nên có thấy thẹn cái chi đâu. Chỉ ngại mai ngày xuôi tay...trợn mắt, xuống cửu tuyền lại gặp những người xưa bỗng hiện ra lù lù cả  đống...Lúc ấy chẳng biết ăn nói mần răng. Nói quanh co, nói láo cũng chẳng đặng nữa.


Ở thế gian làm gì xấu hổ thì người ta bảo '' Thẹn chết ! " . Uhm...Xuống cửu tuyền rồi, chết mà vẫn thẹn, thì chẳng hay chút nào.


                                                                      Tịnh Mạc



4/5/12

Sư phụ của...Rắn







Dùng tay không xách cổ quăng bình bịch từng 'em' đại độc để dọn dẹp ''phòng ốc''  và lấy trứng làm... ốp la .
'Các em' đại độc tức giận thở phì phì, phùng mang, trợn mắt...nhưng không dám cắn sư phụ.

Sư phụ chắc là có ...bùa, hay 'các em' có thể có...giáo dục.

Đôi khi làm việc với...rắn, thì dễ phòng bị cắn hơn làm việc với...Người.

                            Tịnh Mạc

3/5/12

Diện Bích Thiền Tâm Cuối Cùng

Photo-by-erix1

Vách tường cũng đập nát rồi

Ru hồn tịnh lặng chính tôi diện mình

Vết dao hằn, vết búa đinh

Quãng đời thế thái nhân tình trải qua

Ngỡ ngàng buộc miệng tiếng à...

Một khi chân chất đã là dối gian

Đành gom củi mục lá vàng

Đốt tàn ngọn lửa tro than lạnh lùng

Nhành lau nhẹ lướt qua sông

Chiếc hài quẳng lại giữa dòng đắng cay.


Tịnh Mạc

20/4/12

Đôi Giày Cũ

Giày cũ
Hôm bữa vừa nhắc lại chuyện cũ với một người thân, để kể lại nhau nghe chuyện tôi có một thằng học trò rất chi là giàu có, khốn nỗi hắn giàu mà không sang, giàu mà keo bẩn. Số là có năm tết đến, hắn khúm núm mang tới biếu tôi một ký trà để ngày xuân nhởn nha mà thưởng thức cùng với mấy phong bánh đậu xanh Hải Dương, là thứ khoái khẩu vô cùng của quê cha đất tổ. Sau khi hắn về thì mở bịch trà ra coi, thì hỡi ôi...Trà còn thua trà ướp xác chết. 

Tôi bảo thằng con mang xuống vườn bón cho mấy cây hoa hồng và hy vọng rằng cái món quà thối tha đó sẽ trở nên hữu dụng cho loài hoa thơm tho hương sắc này.


Phải chi hắn nghèo thì còn nhận được tấm lòng. Phải chi hắn ngu mà không biết tôi là kẻ uống trà từ khi còn uống...sữa.


*******

Một chuyện khác, tôi có một bà họ hàng xa xa. Một hôm đẹp trời bà ta mang tới cho tôi một chai dầu gội đầu và bảo đấy là quà của một việt kiều yêu nước họ hàng của bà ta cho. Vài ngày sau khui ra xài, thì thấy nó nhơn nhớt và chất lượng ngang bằng nước...rửa chén loại chợ...Kim Biên. Tôi thấy ớn lạnh cho mái tóc mỏng manh của mình quá, bèn bóp hết chai nước ''rửa chén'' ấy xuống cống cho nó...thơm cống.


********

Mấy chuyện tương tự như thế thì nhiều lắm, kể không xiết mà cũng chẳng nhớ hết. Nhớ chi cho nặng đầu. Cho đến tuần trước một bác bạn già bên này gọi lại bảo :


- Tôi cho anh đôi giày này, anh mang về mà đi. 


Tôi cũng cám ơn dù chẳng muốn mang về chút nào, nhưng vì  tính mình bị ảnh hưởng của một người... Khi người ấy ''du nhập'' một ''luân lý'' vào tinh thần mình từ lâu lắm. Đó là không bao giờ từ chối lòng tốt của người khác. Thích hay không thích cứ cám ơn tử tế rồi mang về xài không xài thì ...'dzục'. Hồi ấy thấy điều này chí lý lắm, nên cứ dùng nó mà đối thế xử nhân. Tuy nhiên cũng chỉ dành cho những ai còn gặp được mặt nhau, còn những ai mà tôi đã quyết dọn họ ra khỏi đời mình thì có cho tặng biếu bất cứ thứ gì , thì cũng sai người mà '' vật hoàn cố chủ''. 

...........

Về nhà mở đôi giày ra thì nó là một đôi giày có tuổi thọ khá cao, vừa cũ, vừa mòn, vừa...to tổ bố. Lại lặng lẽ tiễn nó vào thùng rác , chứ cũng chẳng  nỡ cho Goodwill ( một tổ chức xin các đồ đạc không dùng, đem bán để làm từ thiện ).


************

Ừ, nay đã biết trên đời có một loại người có tật '' bỏ thì thương, vương thì tội''. Có những thứ họ vứt đi thì tiếc, nhưng giữ lại thì...chán, bèn dùng nó làm một loại ''tặng phẩm ân nghĩa'' . Vì vậy đôi khi kẻ nhận lại là kẻ đang làm ơn cho kẻ cho. Bởi giúp họ vác đi một cái gì đó như nỗi ám ảnh tâm lý đã in sâu vào tâm trí tự bao giờ. Nghịch lý thật, khi kẻ nhận là kẻ đang làm từ thiện cho kẻ cho. 

Bởi với những thứ vô dụng ấy thì  khi cho  là khi họ tống khứ cái ''của nợ'' bỏ đi không nỡ, mà nếu biết cái ''của nợ'' đó được người nhận nâng niu hay sử dụng, thì kẻ ''ban phát ân tình'' càng thêm...sảng khoái và có lẽ tưởng mình tử tế lắm.

Thế nhưng từ thiện kiểu này chắc rằng không đúng. 
Kẻ cho cũng không đúng mà kẻ nhận cũng không đúng.

Thật thế, dù tôi có bộ tướng giống ăn mày chăng, nên xưa nay không biết bao nhiêu lần tự nguyện làm kẻ đổ rác từ tinh thần cho đến vật chất cho nhiều người thiên hạ. Có lẽ không nên như thế nữa. Để từ nay biết tự dạy mình và dạy cho những kẻ còn nhận mình là học trò tôi một điều là : 

Nếu không muốn trao tặng thì thôi. Còn muốn, thì hãy dành cho nhau những gì tốt nhất mà mình có thể. Đừng biến những ai quanh mình thành những người đổ rác bất đắc dĩ, đổ rác không công mà còn kệch cỡm.


Đừng nghĩ mình khôn, họ ngu. Chẳng ai là kẻ ngu đâu !


Món quà vật chất, món quà tinh thần hay món quà cuộc đời....cũng thế !



Tịnh Mạc

10/4/12

Trai bất nhân và gái bất nghĩa


   Phải công nhận là khoa tử vi có một giá trị nhất định trong cuộc sống của dân châu á nói chung và Vn nói riêng. Nó là sự tính toán mang tính công thức khá chặt chẽ, cùng sự lý giải nghe qua cũng có vẻ hợp lý.

Tôi có chút tự học về môn này từ lúc còn rất trẻ. Khi xưa cũng có lần cầu học với một người Hoa ở khu vực đường Nguyễn Trãi Q5, nhưng tiếc thay ông thầy ấy từ chối không dạy với một lý do mà tới giờ tôi vẫn chưa thông nổi :

- Chú không nên học môn này, bởi chú là người quyền biến, biết mệnh trời để cãi ý trời.

Thế là từ ấy lúc nào rảnh rang lại tự nghiên cứu qua sách vở. Sự thật thì do lỡ có  bản tính khá là lo xa, nên cùng với môn khí công, thiền...thì môn tử vi này tôi học để phòng khi mình...ở tù, thì có cái gì chơi cho đỡ chán.

Tù thì tới giờ chưa thấy, nhưng tới nay thì cũng có thể tự lấy lá số và lý giải cho chính mình và một vài ai đó mình thấy  thích. Qua việc học mà chơi này tôi đã thấy khoa tử vi gần như đoán đúng về tính cách, tướng mạo của một người lên tới hơn 90%. Còn những thứ khác cũng phải hơn 50% về sự chính xác. Nó tinh vi hơn hẳn những thứ bói toán tào lao trong thiên hạ  và đương nhiên nó hay hơn nhiều khoa tử vi của người tây phương.

Tử vi  thì phong phú và khá nhiêu khê, có thể học cả đời cũng khó mà hiểu cho hết. Kẻ cao tay về môn này thì hiếm có vô cùng, vì ngoài sự chân truyền, cần phải có lòng cố gắng mà quan trọng hơn cả là phải có căn cơ. Mà căn cơ lại là một thứ khó hiểu làm sao ấy. Cho nên ai có tài này thật sự, thì  thường rất giàu có và thậm chí trở nên cánh tay không thể thiếu của các nguyên thủ quốc gia, tướng lãnh hay những nhà lãnh đạo về thương mại.

Tuy nhiên dù sơ xài nhưng nếu ai nghiên cứu chút ít về môn này thì cũng có thể tự giải đáp một ít gì về chính mình hay với ai đó chung quanh mình. Dù đó là một niềm tin, hay chỉ đơn thuần là trò giải trí trong lúc nhàn cư mà không muốn bất thiện.

*******************
Như trong tiêu đề của bài viết là Trai Bất Nhân và Gái Bất Nghĩa, thì ý nghĩa của cụm từ này  lấy từ câu nói nổi tiếng trong khoa tử vi, đó là :
Trai bất  nhân PHÁ QUÂN Thìn Tuất , gái bạc tình THAM SÁT Dần Thân.
Có nghĩa là người đàn ông nếu có  mệnh ở cung Thìn hoặc Tuất mà lại có sao Phá Quân làm trùm, thì đấy chính là kẻ bất nhân, tráo trở, bội bạc và thường gieo tai họa cho người khác.
Còn là đàn bà mà có sao một trong 2 sao Tham - Sát  ngồi '' chần dần'' ở Dần hoặc Thân, thì đích thị đây là thứ...tú bà. Nếu không ra vào chốn lầu xanh, thì cũng là kẻ trăng gió, không đoan chính, chẳng thể giữ gìn tiết hạnh, không chung thủy...Hoặc giả có vài sao tốt làm giảm ''năng lượng'' của sao chính, thì người đàn bà này cũng là loại khô khan, ít tình cảm và mau quên ân tình ( nên gọi là bạc tình thì cũng phải ).

************
Cổ văn có câu : " Trai thời trung hiếu làm đầu, gái thời tiết hạnh là câu trau mình''. Do đó trai không trung không hiếu thì đáng gọi là bất nhân và gái không chung thủy, đường hoàng thì đáng cho là bất nghĩa. Cả hai thứ này thì nên bỏ ngay vào...thùng rác mà thôi.

Do vậy nên biết coi mấy sao bất nhân, bất nghĩa này để tránh những con người ấy, nếu tin vào tử vi và nếu không tin thì cũng nên biết mà...phòng, hay để có ''cơ sở dữ liệu'' mà chứng minh sai đúng sau này.

Qua bài viết khá nhảm nhí trên, nếu ai cần biết mình có bất nhân- bất nghĩa hay  người nào đó gần mình có '' đặc tính'' đáng hận này hay không, thì hãy để lại giờ , ngày, tháng, năm sinh. 
Tôi sẽ coi giúp cho vui nhé.
( Bản thân tôi thì coi đi coi lại và nay đã chắc chắn là tôi không hề có sao ''khốn kiếp'' bất nghĩa ấy ở trong số tử vi hay trong cuộc sống của mình ).

Tịnh Mạc

4/4/12

Tôi thích ăn...Thịt !


   Tôi rất thích ăn...thịt  Ä‚n tất cả những con bò trườn trên mặt đất, bÆ¡i lá»™i dưới nước và bay trên trời. Nói tóm lại là không chê con nào, không ăn con nào mà dị ứng cả. Cọp,gấu, sÆ¡n dương, rắn rết cÅ©ng từng ăn chứ đừng kể đến chó, mèo...
Cá»™ng vá»›i thói thèm thịt kinh niên là má»™t tá»­u lượng không tồi. Tá»­u lượng này thì không phải ''di truyền'' từ cha ông, cÅ©ng không do ''rèn luyện'' thường xuyên mà có, nhưng nó được ''phát triển'' theo...công lá»±c cá»§a mình.  Vá»›i hÆ¡n 30 năm luyện kungfu, thì chí ít tôi cÅ©ng có thể... nhậu thâu đêm suốt sáng.

Thuở còn là...hot boy  18 đôi mươi, thì cÅ©ng có chút đàng Ä‘iếm, chút yêng hùng cho ra vẻ mày râu, nhưng chưa từng sa đà mà đổ đốn. Dù cha mẹ tôi rất giống ...'' cháu ngoan bác Hồ '', nên luôn luôn cho tôi cái quyền '' độc lập -tá»± do -hạnh phúc'', mà không bao giờ có sá»± ngăn đường cấm chợ nào. Tôi muốn Ä‘i đâu thì Ä‘i, muốn làm gì thì làm, muốn chÆ¡i gì thì chÆ¡i.

Thế nhưng trong ná»™i tâm tôi luôn có má»™t khát vọng mãnh liệt .  Đó là hướng tá»›i chiều sâu cá»§a tâm linh. lành mạnh hóa tinh thần và cố bảo toàn sá»± kiện cường cá»§a thân xác. Điều đó thì không gì má»›i mẻ  vá»›i những phương pháp tu trì cá»§a các tôn giáo từ cổ chí kim,nhưng đối vá»›i tôi trong lúc ấy thì lại là má»™t nan đề bởi không có ai là người hướng đạo và vá»›i má»™t má»› kiến thức há»—n độn giữa Công Giáo, Phật Giáo và...ma giáo  nên chẳng ra đâu vào đâu.
Trải qua má»™t thời gian khá dài vá»›i những bước chân rong ruổi ở nhiều nÆ¡i ''đình chùa -miếu mạo'', ngoài ra còn tá»›i tận trụ sở cá»§a đạo Tin Lành và Cao Đài để xin được 
''hỏi thăm thế sự'' đôi điều...

Qua chặng đường tầm đạo ấy cũng nhìn thấy nhiều điều hay dở khác nhau, mà cái nhìn lớn nhất là nhận ra mình là ai. Thấy mình rồi thì biết mình không phải bậc trí đức viên toàn mà có thể dấn thân ngay vào con đường khổ luyện. Không thể ngay lập tức mà ăn chay niệm phật, cũng không thể nào khép mình vào một tu viện mà suốt ngày tơ tưởng học đòi những điều thánh khiết cao siêu. Ừ đấy, có lần đi dự tu tại một tu hội chuyên chăm sóc bệnh nhân si đa giai đoạn cuối, nhìn các thầy tắm rửa, mớm ăn cho những thân xác lở lói, hôi hám...thì tôi liền...chạy mất dép, quên cả câu nói...see you... Cho tới giờ nghĩ tới cái mùi...si đa, mà còn muốn ói.

Thật. Lúc ấy mà ham hố chui vào tu thì chắc chắn sẽ thành tu...hú. Bởi ngoài những điều kiện cần thiết của người tu, thì khi đó mình lại có thêm bản tính ngông nghênh, tự cao tự đại và kiêm luôn tự tiện. Thôi thì chọn cách '' Thân Giáo '', để chính mình tự dạy lấy mình trước, sau đó mới cầu người dạy cho mình ( chuyện cầu đạo dài dòng thì kể sau vậy ). Từ đó tôi quyết đặt ra những nguyên tắc cho cuộc sống, theo kiểu tự tìm một con đường, tự bước với một lối đi. Bắt đầu là việc hạn chế tối đa việc sát sinh, hại vật. Việc làm này làm không phải vì sợ luân hồi, quả báo chi hết, không sợ kiếp sau mình sẽ hóa kiếp thành những sinh linh kia, để cho chúng giết lại. Mà do thấy được chúng đều là những thọ tạo tốt lành, thì không nên lạm sát ,hay lạm dụng thân mạng chúng cho cái...máu ác của mình. Điều đó ít nhiều cũng làm cho tính nết sẽ hiền lành đi và dễ sống hòa hợp với môi trường sống quanh mình hơn. Kế đến là việc ăn chay. Dù không thể ăn chay trường như các tín hữu tốt lành của phật giáo, nhưng cũng có những ngày chay bắt buộc trong tuần và một mùa trong năm. Điều này cũng chẳng mong làm thánh làm tiên gì, nhưng có cũng giúp triệt hạ bớt những đòi hỏi vô lối của tính xác thịt hưởng thụ. Việc từ bỏ không ăn một cái đùi gà ngọt ngào sẵn sàng trên bàn, xem ra dễ hơn nhiều từ bỏ một cái đùi...người nóng hổi sẵn sàng dâng hiến.

Nhưng nếu đùi gà mà còn thèm nhỏ rãi, kiêng không nổi, thì đùi... người, phải biết làm sao? Đùi gì cũng ''xơi'' tuốt, ''xơi'' vô tội vạ, vô ý thức thì còn thua cả con vật nữa là.

Rồi có má»™t thời gian rất dài ít khi mặc âu phục, quanh năm chỉ khoác cái võ phục Ä‘en thùi Ä‘i khắp nÆ¡i. Điều đó khiến không ít người tưởng là kẻ tẩu hỏa nhập ma hay là thằng...biến thái . Những loại quần áo, giày dép  sặc sỡ, êm ái, thì đôi khi cÅ©ng...thèm, nhưng phải cắn lòng mà không tÆ¡ tưởng. Tóc tai  cÅ©ng thế, thường cắt ngắn như thằng tù, dù khi để tóc dài thì nhiều người khen nhìn nom như...lãng tá»­ (mà chính mình cÅ©ng thấy thế ) . Những Ä‘iều đó nó giúp cho bá»›t Ä‘i những Ä‘am mê nhục dục hay vật chất tầm thường và cÅ©ng dá»… gần gÅ©i vá»›i những người thấp bé trong những mối quan hệ thường nhật. Nó cÅ©ng Ä‘em lại má»™t tiếng nói phản kháng trước những Ä‘iều tàn hại, xấu ác cá»§a xã há»™i, cá»§a những người thân cận.

Vá»›i những Ä‘iều giản đơn nhưng thá»±c hiện kiều '' trường kỳ kháng chiến'' ấy, thì cÅ©ng không đơn giản. Cái mình đối phó lá»›n nhất là chính mình. Bởi khó nhất là mình phải chọn lá»±a làm gì những lúc mà không ai biết, không ai thấy việc mình Ä‘ang làm. Giá trị đạo đức cá»§a má»™t con người không phải nÆ¡i những việc họ làm mà ai cÅ©ng biết, mà chính là nÆ¡i những việc họ làm mà không ai hoặc ít ai biết. Cứ từ từ như thế để trá»±c chỉ nhân tâm.  Việc xấu ác gì mình có làm, thì chính mình phải nhận ra hậu quả cùng tá»± nhận sá»± cắn rứt cÅ©ng như tá»± đề ra má»™t bản án cho chính mình. Nhờ đó mà lâu nay tôi vẫn giữ được nét tinh thần còn những góc tinh khôi riêng biệt  trong những khoảng tối vẫn luôn chờ chá»±c, lảng vảng đâu đó. Rồi cÅ©ng nhờ đó mà tôi  Ä‘ã Ä‘i vào lòng cá»§a không ít người và làm được nhiều việc tốt lành khác. Dù  những việc tốt lành đó, có thể không thành công như mong muốn, nhưng cÅ©ng tá»± hào là làm vá»›i má»™t lòng thiện chí. Làm vì con người chứ không vì trời hay vì chính mình. Tôi chẳng làm má»™t Ä‘iều gì tốt lành để như là sá»± trả giá mua cái vé thiên đàng bao giờ cả. 

Gần ná»­a đời báº
¡c tóc, thấm nhừ đòn roi nhân thế mà mong xây cho chính mình má»™t tư tưởng và bản lÄ©nh phục vụ cho tư tưởng ấy, tôi lại đắng lòng khi thấy không biết bao con người sa đắm trong mê lạc. Họ tìm vui trong tá»™i lá»—i và Ä‘au đớn cÅ©ng từ những niềm vui tá»™i lá»—i ấy. Biết bao con người lỡ lầm má»™t bước mà buông thả suốt đời. cứ trượt hết vết này tá»›i vết kia, không thể nào đứng dậy nổi nữa. Để tuổi thanh xuân thì ngụp lặn toàn ao thối, bùn tanh, đến trung niên thì thất bại hoàn toàn và tuổi già chắc chắn sẽ là chuá»—i ngày vất vưởng sống không bằng chết.

Có thể chính họ cũng chấp nhận cuộc sống ấy, như cá trê trong cống rãnh...Một khi cái nhớp nháp, ô uế, đã thành quen.

Nhưng tôi vẫn còn chút niềm hy vọng cho những ai Ä‘ang chập chững  bước vào đời, hay cho những ai muốn chạy ra từ vá»±c tối. Tôi mong muốn họ sẽ bước Ä‘i từ từ, làm những Ä‘iều nhỏ nhất. Hãy khoan ngồi đọc những bài kinh kệ cao siêu cổ kính, mà hãy đọc má»™t mẩu truyện hay, má»™t thông tin bổ ích, thay vào những những truyện tầm xàm, dâm loàn, độc địa...
Thỉnh thoảng bớt đi một món ăn ngon, thỉnh thoảng không mua một món đồ xa xỉ, thỉnh thoảng giúp cho ai đó, và thỉnh thoảng nhìn vào mắt... con chó, để thấy có khi nó còn trong trẻo gấp trăm đôi mắt mình.

Tôi rất thích ăn thịt. Giờ tôi vẫn rất thích ăn thịt, nhưng tôi cũng rất thích ăn chay.

Xin hãy cùng tôi chuyển biến chính mình theo chiều hướng thượng. Hoặc ít nhất là theo chiều con sóng. Nghĩa là lúc sụt lúc trồi, mà giành giật, chiến đấu với điều thiện ác.

Đừng chìm nghỉm và thành thây ma dật dờ dưới đáy sâu của biển đời !


Tịnh Mạc

2/4/12

Hãy nói thật, chí ít với một người !




Thánh Gan Đi là một thiên tài kiệt xuất của nhân loại và được tôn vinh là quốc phụ của người dân Ấn Độ, bởi ông đem lại hòa bình cho xứ sở này  bằng chân lý và sự bất bạo động. Ngoài ra với nhân đức của một bậc thánh nhân, ông đã đề cao lòng từ bi nhân ái và khắc kỷ tu thân bằng cách trường chay, tuyệt dục, cùng lòng yêu mến đời sống thinh lặng, giản dị. 
Chuyện  về ông thì rất nhiều mà ngày nay không những được truyền bá trong nhân gian, mà nó được đề cập cả trong những bài giảng giáo lý của nhiều tôn giáo khác nhau, bởi tấm gương chân thật và sống động đến thế. Trong những bài học quý giá từ con người vĩ đại ấy, có một tích ngắn về đời sống tôn trọng sự thật của ông. 

Số là khi tuổi thiếu niên, vì ham vui ông đã  một lần bịa chuyện ra  để nói láo với mẹ mình. Khi biết điều ấy mẹ ông đã vô cùng buồn bã, bà bỏ lên giường quay mặt vào tường, không nói năng gì và cũng không ăn uống gì cả. Sau mấy lần mang thức ăn lên mời mẹ, bà vẫn không một lời đáp trả, dù ông có van nài thế nào.  
Ông lui xuống bếp và phát lòng hối hận sâu xa, bèn nhón lấy cục than hồng và đặt nó lên lòng bàn tay và bước lên nhà. Ông vào phòng mẹ quỳ xuống và thưa : 
- Thưa mẹ, từ nay cho đến chết con thề không nói dối nữa. 
Mẹ ông quay lại thì thấy sức nóng của cục than đang đốt da thịt ông cháy xèo xèo.


Đúng như lời hứa, từ đó về sau mỗi lần ông nhìn vào vết sẹo trên tay, ông lại tự nhủ sống chân thật là một lẽ sống, và không riêng với mẹ mà với bất cứ ai ông cũng không bao giờ nói dối nữa. 
-------------- 
Giáo sư Nguyễn Khắc Dương, một bậc thạc học của Việt Nam, trong một lần buồn giận đứa cháu nuôi đã sinh lòng gian dối với ông, nên ông đã lặn lội tìm tới tận nhà riêng của tôi mà tâm sự. Lúc cuối câu chuyện ông nói với tôi rằng : 
- Nếu thầy có gặp nó ( đứa cháu ) xin nói giùm tôi với nó rằng '' Hãy nói thật, chí ít với một người ''. 

Hãy nói thật, chí ít với một người ! Lời nói của Giáo Sư Nguyễn Khắc Dương thật sự rền vang như một tiếng chuông. Nó thoát ra cả những giáo điều khô cứng , mà trở  nên gần gũi, giản dị và cần thiết biết bao cho cuộc sống con người.


( Ý bài viết đã từng viết một lần ngay tại blog này )


Tịnh Mạc


31/3/12

Vì sao ngọn nến của con bị tắt ? ( Nguyên bản The Dark Candle )


Tình yêu không bao giờ mất đi, kể cả khi bị chia ly bởi sự sống và cái chết. Những vui, buồn; việc hay, điều dở của một người sẽ luôn là một phần tác động đến người mà họ yêu thương, cho dù người đó không còn tồn tại trên trái đất này...


Một người đàn ông có một cô con gái nhỏ. Tất cả tình yêu thương của mình ông ấy đều dành cho con. Ông ấy sống vì con và đứa con gái duy nhất chính là cuộc sống của ông ấy.

Khi cô bé bị bệnh, một căn bệnh nan y, ông ấy đã đi tìm, ở tất cả những nơi mà ông biết, những bác sĩ tốt nhất để nhờ chữa bệnh cho con. Nhưng tiếc thay, những cố gắng bằng tất cả sức lực và tình yêu thương của ông không được đền đáp, cô bé đã không thể qua khỏi. Mất con, người cha hoàn toàn suy sụp. Ông trở thành một kẻ ẩn dật, tự nhốt mình trong nhà, xa lánh tất cả bạn bè và người thân, khước từ mọi cố gắng động viên an ủi ông của họ. Cho đến một đêm, ông đã có một giấc mơ…

Ông thấy mình ở trên Thiên đường, được tận mắt chứng kiến một cuộc hội ngộ của các thiên thần nhỏ. Mỗi thiên thần nhỏ, trong bộ áo choàng màu trắng, cầm trên tay một ngọn nến được đốt cháy, diễu hành thành hàng và ông thấy họ cứ đi tới đi tới, dường như là vô tận. Ông chăm chú vào một thiên thần nhỏ khi thấy ngọn nến trên tay cô ấy không sáng. Rồi ông kinh ngạc nhận ra đó chính là đứa con gái nhỏ của ông. Vội vã đi về phía cô bé, trong khi đám rước vẫn tiếp tục đi tới, ông đã ôm được con gái trong tay, vuốt ve thân hình mỏng mảnh của cô bé và hỏi: “Tại sao vậy, con gái yêu, tại sao ngọn nến của con lại không sáng?”. “Thưa cha, chúng thường xuyên được châm lại lửa, nhưng rồi lại bị nước mắt của cha dập tắt”.


Người cha tỉnh giấc. Nhưng ông nhớ như in những gì đã diễn ra trong giấc mơ, và ông hiểu ông cần làm gì. Từ giờ phút đó, ông không còn là một kẻ ẩn dật nữa. Ông hòa mình trong cuộc sống giữa mọi người một cách vui vẻ, bên những người bạn xưa và những người họ hàng thân thích. Ông không muốn ánh lửa ngọn nến trên tay đứa con gái yêu thương của mình – một thiên thần bé nhỏ nơi Thiên đường – lại bị tắt vì nước mắt của ông nữa.



( Sưu tầm )

19/3/12

Ngày Thánh Cả


Image and video hosting by TinyPic

Hằng chục năm nay tôi luôn tổ chức ngày mừng đại lễ Thánh Giuse như một ngày lễ quan trọng bậc nhất của đời mình. Bởi niềm cậy trông rất mãnh liệt vào sự nhân hậu mà mau mắn, quyền thế mà thầm lặng của ngài. Thật sự là xưa nay tôi chưa từng cầu xin gì với ngài mà vô hiệu.

Năm nay với những biến cố làm tinh thần mệt mỏi, thể xác suy vi, cả một ''kho'' rối rắm trước mặt mà chưa giải quyết được bao nhiêu. Biết được một phần những điều đó, nên con em gái trong tuần qua gọi điện thoại mà nói :

- "Hay là năm nay khỏi ăn đi".

Nó muốn tiết kiệm cho tôi khi thấy những chi phí đối với tôi là kinh thiên,những con số mà tôi đang phải tự trang trải cho những ngày tháng sắp đến. Thế nhưng tôi lại trả lời với nó rằng :

- ''Không những ăn, mà còn phải ăn thật lớn''.

.......

Nếu không biết xấu hổ mà tự khen mình, thì tôi phải thấy tự hào rằng tôi có một cái tốt mà vẫn đang hết sức giữ gìn. Đó là xưa nay ít khi vì tình riêng mà ảnh hưởng tình chung. Ít khi vì tội lỗi mà ảnh hưởng điều công phúc. Ít khi vì những buồn phiền, trăn trở, khó khăn, bệnh tật...mà bỏ đi những việc tốt đẹp đang làm.

Tình riêng thì cứ riêng, nhét nó vào một ngăn trong nhiều ngăn của tâm hồn. Nó lòi ra, nó muốn xâm chiếm các ngăn khác thì...ấn cổ cha nó xuống. Tội lỗi còn cứ phạm, nhưng công phúc vẫn cứ xây. Buồn chán, u uất, mặt mũi đen thùi lùi, nhưng khi dạy giáo lý thì vẫn ''hét ra lửa, thở ra khói'' , làm cho tất cả bà con khoái chí vỗ tay rào rào. Rồi dù có tai nạn, bệnh đau nhưng chưa từng bỏ sự tập luyện, nên dù chẳng phải đại sư, danh tài gì, nhưng thể lực, sự dẻo dai cũng đủ xài mà ngó ngoáy.

Thật sự tôi không mạnh mẽ tới mức mỗi lần quỵ ngã thì lại đứng phắt lên để cười mà bước tiếp. Cũng không yếu đuối tới độ mà phải van xin ai người...bế giúp ( Thân như voi ai bế cho nổi 
), mà bao lần quỵ ngã nếu không đứng dậy được, thì cũng cắn răng mà...bò, mà lết, mà lê...

Hoặc bò,lết,lê cũng hết nổi rồi, thì chí ít thì hai mắt vẫn nhìn về phía trước.

Một ngày mai, có khi một số ai đó không còn nghe tôi nói nữa, nhưng không có nghĩa tôi đã lặng câm. 
Một ngày mai, có khi một số người không còn thấy tôi hiện diện nữa, nhưng không có nghĩa là tôi đã không còn.

Con đường tôi đã đi thì vẫn sẽ đi. Con đường ấy có những niềm vinh dự mà không phải ai cũng có, mà cũng có những sự nhục nhằn mà không phải ai cũng biết.

Ngày Thánh Cả 2012

Giuse.Maria Tịnh Mạc

21/2/12

Thỉnh Nguyện Thư

Từ xưa đã có việc người dân đồng loạt ký tên đòi hỏi chính quyền thỏa mãn một hay nhiều yêu câu của họ. Khi ấy người ta gọi lá thư có hàng vạn người ký là '' Vạn dân biểu ". Ngày nay gọi là ''Thỉnh Nguyện Thư ".

Một làn sóng chưa từng thấy trong cộng đồng Vn hải ngoại trong giai đoạn gần đây là việc cổ động cho phong trào ký thỉnh nguyện thư gửi đến tổng thống Hoa Kỳ. Nội dung thỉnh nguyện thư yêu cầu chính phủ Hoa Kỳ tạo áp lực với Vn, để chính quyền Vn tôn trọng nhân quyền và thả ra nhưng tù nhân bất đồng chính kiến.

Có lẽ điều này sẽ được gọi là sự ''phản động'' và nếu Mỹ can thiệp thì nhà cầm quyền trong nước sẽ gào to là Mỹ can thiệp chuyện nội bộ của Vn. Ngay dân tình trong nước nhiều người sẽ bất bình vì tự ái khi thấy nội bộ ta bị người khác xỉa xói vào. Cái cố tật kiểu nhà ta dù có thối cũng chẳng muốn ai đụng vào, là tâm lý của không ít người.

Tuy vậy nên hiểu là họ không phải can dự vào chuyện của ta một cách tự nhiên, mà họ phải có những tiêu chuẩn nhất định khi kết bạn, làm ăn hay viện trợ cho ta. Nói đơn giản hơn có nghĩa là khi ta muốn giúp hay kết thân với ai đó, thì ta có quyền đòi hỏi đối phương tuân thủ hay hứa tuân thủ những điều kiện của ta. Ví dụ :

- Tao sẽ cho mày mượn tiền làm ăn, nếu như tao thấy mày bỏ rượu chè đi

- Tao sẽ ở chơi nhà mày lâu, nếu như vợ chồng bay không cãi lộn

vv...

Đó là điều rất dễ hiểu trong mối quan hệ mang tính đối tác. Rồi cũng bởi chính quyền Mỹ chẳng có đồng xu nào, nên tiền viện trợ, tiền làm ăn chi đó là tiền của dân. Người dân lao động và đóng thuế để chính phủ làm việc. Bởi thế người dân có quyền yêu cầu chính phủ sử dụng đồng tiền của họ hợp lý. Họ không muốn lấy tiền thuế xương máu của họ để giúp cho nhà cầm quyền đang có những hành động chưa thỏa đáng với chính đồng bào họ, nên họ phải lên tiếng.

Với gần 60 ngàn chữ ký và sẽ còn tăng rất nhanh nữa, điều đó buộc tổng thống Mỹ phải gặp phái đoàn thỉnh nguyện thư và điều trần với họ trong vào đầu tháng 3 tới đây.

*******

Chính kiến, sự hiểu biết chính trị,tấm lòng với dân tộc mỗi người mỗi khác nhau. Tuy vậy nếu như ta có thể làm một việc gì đó dù nhỏ nhoi, nhưng góp phần giúp quê hương bớt đi những oan trái, khổ đau, thì cũng là việc đáng làm. Thế giới hay Mỹ không nhúng mũi vào chuyện nước ta một cách vô duyên cớ, mà nó một việc làm bình thường cần thiết và vô cùng dễ hiểu.

Ngày Lễ Tổng Thống 2012

Tịnh Mạc

Website của Nhà Trắng :

https://wwws.whitehouse.gov/petitions#!/petition/stop-expanding-trade-vietnam-expense-human-rights/53PQRDZH

( Bà con nào ở nước ngoài thì nên ký vào thỉnh nguyện thư này. Bà con nào trong nước thì không nên, bởi những quyền tự do đơn giản này hiện nay trong nước chưa được tôn trọng).

13/2/12

Bỗng dưng...Mê tín !!!


Ngoài một số kinh kệ của Công Giáo ra, tôi còn thuộc vài đoạn kinh Phật Giáo và dăm bảy bài ''kinh'' của...Ma giáo. Thuộc kinh Công Giáo là điều miễn bàn, vì tôi có ''nguyên quán'' ở thiên đàng.Thuộc kinh Phật vì tôi có nhiều vị sư phụ kể cả về đông y lẫn võ thuật là tu sĩ PG hay từng là thầy... chùa (*), và thuộc ''kinh''...ma bởi cũng có hai vị tôn sư là thầy...bùa.

Nên thỉnh thoảng có chút tẩu hỏa nhập mà để mà bỗng nhiên...mê tín.

Tết năm nay, ngoài cái cây nụ tầm xui quái quỷ ấy, thì ngay mùng một tết đã có ''điềm lạ'' xảy ra. Ừm...Chuyện giờ mới kể.

Số là trước tết vài ngày, có anh học trò mang tới tặng một con...rồng. Vâng, đương nhiên là rồng giả. Rồng trang trí, rồng đồ chơi. Như đã kể trong mấy bài trước, năm nào tôi cũng bày biện cho có vẻ ''tết đến rồi'', do đó không thể thiếu mâm trái cây. Mà mâm trái cây ấy không phải là ngũ quả mà là linh tinh quả. Bày xong mâm linh tinh quả, đặt con rồng ấy ''ngự'' lên trên cho ra vẻ năm Nhâm Thìn. Nhìn thấy có vẻ cũng tết lắm. Thế rồi đúng ngay sáng mùng một, khi nụ tầm xui còn xanh lét. Tôi bước về nhà trong trạng thái mỏi mệt vì vừa trải qua 10 tiếng đồng hồ vật lộn với mấy kẻ hung thần. Đi ngang qua cái bàn trưng bày mâm linh tinh quả, thì bỗng nhiên con rồng chết tiệt ấy ''nhảy'' xuống cái bốp. Gãy xừ cái tay đang ôm quả châu.

Tôi chợt nhớ ngay tới cụm từ của ''nhà bùa'' : Thần Long Thất Bảo.

Image and video hosting by TinyPic

Rồng mất của. Ừm...Rồng không những mất của còn mất luôn cả cánh tay. Không tốt ! Không tốt chút nào !

******
Tối qua lại mơ một giấc mơ vô cùng quái đản. Đó là thấy mình lang thang trên một bãi biển lúc hoàng hôn vắng người. Một mình thôi. Nghe có vẻ lãng mạn khùng điên nhỉ. Nhưng không, không phải đi trên cát mà làm thơ với nét mặt ngáo ộp của mấy thằng thi sĩ. mà đi để...lượm trứng. Nếu lượm trứng chim thì rất có thể, vì biển ở nước ngoài có khi nhiều trứng chim hải âu, nhưng không là trứng chim mà là trứng...vịt. Mà giá là vịt trời thì cũng có thể, nhưng không...

Vì thấy rõ ràng lũ vịt nhà, lũ vịt xiêm đang lượn lờ bơi trên sóng biển. Chuyện không tưởng, ừm...chuyện chỉ có trong mơ.

*****

Tổng kết đầu năm, gắn liền hai ''điềm'' lạ ấy lại với nhau, thì rất có thể năm nay mình sẽ chịu đựng nhiều sự mất mát kể cả vật chất và tinh thần. Mất đi cánh tay mặt, mất đi cánh tay trái...Ừm...Còn cục thịt thù lù.

Rồi có thể những gì đã và đang làm thì cũng như việc lượm trứng vịt bầu trên bãi biển. Ừm...Giá nó không là biển, nó là cái ao, thì nhỏ bé thôi mà thực tế dường bao.

Thôi cũng đành. Cái gì tự đến thì tự đi. Cái gì có được thì mất được.


Tịnh Mạc

11/2/12

Những ngày xưa thân ái (*)

Hơn 10 năm trước tình cờ gặp lại thằng bạn chí thân thời trung học. Dừng xe bên vệ đường trò chuyện lung tung một lúc, rồi cuối cùng nó hỏi '' Trước giờ có thấy hối hận gì không?" ( tôi biết nó có ý hỏi việc tôi bỏ bút nghiên mà theo đòi việc...''dao búa''). Tôi ngạo mạn trả lời ngay '' Đời tao không biết hai chữ đó ''. Bây giờ nghĩ lại thấy...hối hận. Hối hận vì không phải đã thõng tay vào việc ''dao búa'', mà hối hận vì không hỏi nó ở đâu.

Xứ Mỹ có một trương trình radio Việt ngữ phát sóng hằng ngày tên là " Nối nhịp thương yêu''. Mục này là nơi để người ta tìm lại những tình thân đã mất liên lạc với nhau từ lâu lắm. Tôi thường nghe dù biết chẳng có ma nào... tìm mình, nhưng để thấy người ta sau khi trải qua những đường đời tất bật, một lúc nào đó sẽ nhớ về mà tìm lại những gì rất xưa. Thật vậy, đa số những người nhờ nhà đài báo tin phần đông là những tin tìm bạn cũ. Có những giọng sồn sồn, có những giọng già già, có những giọng rất già, vẫn hằng ngày trên làn sóng radio nhắn nhủ tìm người bạn thời học sinh hay người chiến hữu thời binh đao mã loạn.

Chẳng bao giờ có giọng nào tre trẻ.

Ừ, tuổi trẻ còn biết bao lo toan...Ừ, tuổi trẻ có khi bạn đuổi đi không hết, tìm lại làm quái gì. Ừ, tuổi trẻ có khi chưa thấy tiếc những gì đã trải qua, những gì không còn nữa.

*****

Trước đây tôi có xin một con mèo của nhà người bà con. Họ cũng xin từ ai đó hai con nhưng nuôi không xuể. Nhìn hai đứa nó quấn quít giỡn đùa mà ''xé lẻ'' ra cũng tội, nhưng kệ, cứ xách cổ một con về nhà. Bẵng một thời gian,người bà con ấy mang con mèo còn lại chạy ngang nhà tôi để hỏi địa chỉ ông thú y, để giúp con mèo đực chuyên đi hoang ấy thành...thái giám. Lúc vào nhà tưởng bọn chúng đã quên nhau, nhưng chỉ một lúc ''hít hà'' tìm dấu ''ngày xưa thân ái'' theo kiểu của bọn chúng...

Bọn chúng nhận ra nhau...

Lại liếm láp mặt mũi nhau có vẻ trìu mến lắm. Rồi lại ôm nhau mà vật huỳnh huỵch như ngày nào. Khi tên chủ ''thất nhân'' xách tai ''thằng lang chạ'' đi tới đoạn đầu đài ''tùng xẻo'', con mèo nhà tôi nhìn theo với ánh mắt có vẻ ''sầu bi'' lắm. Tôi tưởng nó sợ số phận mình cũng giống như thằng bạn nó, nên tôi an ủi :

- Yên tâm ! Tao không can dự vào...đức trong sạch của mày. Tao cho mày đi...lăng loàn thoải mái. Tao thề không...thiến !

Sau này mới hiểu ra, ánh mắt đó của ''thằng khốn''
có khi
không phải là ánh mắt lo sợ thành mèo ''công công ''.

Tịnh Mạc

(*) Tên một bài hát của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ

30/1/12

Nhật ký tết Nhâm Thìn : Thư Tết


Hôm nay rảnh rỗi một chút nên mở mấy hộp...Mail ra coi thư. Phải nói là từ ngày chuyển sang dùng mail nhiều hơn thư viết tay thì rất tiện lợi nhưng đôi khi rất  nhàm chán, đơn điệu. Có   nhiều mail đọc vào không muốn trả lời, vì chẳng cần đọc cũng biết ''đương sự'' sẽ viết gì trong đó. Những dòng chữ đen thùi cụt lủn với font Arial...Giá những dòng chữ ấy được viết tay thì nhìn có lẽ tình cảm hơn ít nhiều. 

Trước đây khi ở trong nước, cứ mỗi dịp tết, tôi thường sáng tác một đoạn thơ chúc tết, rồi có khi thì ''sáng tạo'' một loại thiệp tết riêng, có khi thì in thiệp, có khi thì thiệp tết viết lên giấy trúc với chữ thư pháp... Vừa qua có chị phụ huynh thân thiết, trong lá thư chúc tết có kèm theo file hình của thiệp tết của tôi gửi cách đây 9 năm trước. Nó chỉ là tờ giấy A4 loại dzỏm được in ra hàng loạt, trong đó có 4 câu thơ mà tôi cũng quên béng từ lâu. Thế mà chị ấy vẫn còn giữ lại. 

Image and video hosting by TinyPic
Image and video hosting by TinyPic

Cái câu " Thơ xin được thế cho lời/ Nghĩa ân gửi tặng cho  người nghĩa ân ", nghe lại mà hay mà đáng nhớ lắm và càng thấm thía nữa,khi nghĩa ân càng lúc càng vắng đi nhiều.

 " Hiện lên hình dáng những tình thân
  Mỗi độ Xuân qua lại vắng dần
 Bấm đốt tay sầu thinh lặng nữa
 Lá vàng bao chiếc rớt trên sân'' ( Tịnh Mạc )

*****
Nay xa quê chẳng còn thời gian, chẳng còn đủ tâm lực mà làm thiệp tết nữa,nhưng vẫn có nét bút gửi về những chỗ chí thân. Dù nét bút ấy chỉ là chữ ký trên tờ giấy trắng in chữ vài dòng. Thiệp tết mà không giống thiệp tết. Không mai đào, hình thù chi sất.

Nhưng đa số thì vẫn phải dùng Email, vì nhanh và vì...

*********
Trong những Email gửi đến trong xuân này, ngoài Mail của chị phụ huynh vừa kể, thì năm nay nhận được một mail của cậu học trò báo tin vui. Vui ở đây không chỉ là cậu ấy cho hay sẽ tốt nghiệp thạc sĩ, mà còn là thấy được một lòng hiếu thảo với mẹ cha, một lòng trung tín trong tập luyện và một sự khiêm hạ của người học trò với thầy mình. Dù nay về trình độ văn hóa, cậu ấy đã vượt thầy quá xa rồi.

Xin chuyển tải Email ấy lên bài viết, mà dùng nó như một lời cám ơn, như một cách trả lời với tất cả những lời chúc tết năm nay. Xin dùng nó thay những lời văn chứa chất giáo lý, thay một  bài thơ chứa những lời hoa mỹ. Bởi chính nó dù rất đơn sơ nhưng nó vốn ấp ủ những điều đạo lý, điều nhân nghĩa...

Và cũng chọn nó là một trong những Email có giá trị tinh thần. Bởi ngoài những lời chúc như một thông lệ, thì nó còn là một tiêu chí. Đương nhiên là tiêu chí hết sức tốt đẹp.

Em chào thầy;
Nhân dịp năm mới em muốn gửi đến thầy cùng gia đình lời kính chúc sức khỏe, hạnh phúc, an khang thịnh vượng và vạn sự như ý nha.
Năm 2012 này nếu không có gì thay đổi em sẽ tốt nghiệp được bằng MBA của trường Bách Khoa rồi. Em sẽ dành nhiều thời gian hơn để tập luyện chăm chỉ hơn, hix chứ không như năm vừa rồi em bê bết quá, ... 
Và tự dưng gần đây em cũng nghiệm ra là mình cần ở bên ba mẹ nhiều hơn, cuộc sống cứ trôi đi trong khi em cứ mải mê đi làm, đi học,... trong khi ba mẹ thì đang già đi, thời gian qua đi rồi không lấy lại được ... cho nên từ năm này em cũng sẽ dành nhiều thời gian cho gia đình ba mẹ nhiều hơn nữa.
Em kính chúc thầy có một cái tết thật vui bên gia đình nha.

Mùng 7 Tết Nhâm Thìn
Tịnh Mạc

12/1/12

Khi cần là...rảnh !


Image and video hosting by TinyPic

 Chiều qua thấy ranh rảnh nên vận hết công lực mà gỡ những thứ giăng mắc cho mùa Giáng Sinh vừa qua ra. Khi giăng mắc thì đã làm biếng mà lúc tháo ra cất đi thì càng oải hơn. Thế rồi hôm nay lại thấy ranh rảnh nên tiếp tục...giăng mắc hiệp hai cho mùa tết nguyên đán sắp đến.

Vừa mới lau lia cho mấy cái cửa kính to đùng và khi đang cắt cắt dán dán được cái chủ đề chính là ''thánh giá hoa mai'', thì thằng em họ chạy tạt ngang, mặt mũi phờ phạc. Cái thứ gì sinh đẻ ở Mỹ mà nhìn y như con...quỷ. Lúc nào cũng mặt xanh môi tái,người ngợm nhớt nhợt như con ốc sên. 

Ngồi trong xe nó hỏi lớn..

-'' Ủa...Bộ ông thất nghiệp hay sao mà giờ ở nhà mà giăng mắc lung tung vậy? "

Biết nó là thằng chuyên viên sưu tầm...Sex. Rảnh ra là tìm mấy chốn...lầu xanh, nên trả lời..

-" À, thì rảnh. Mà rảnh thì kiếm chuyện làm, để khỏi nghĩ tới sự dâm dục. ''

Nó cười nhăn nhở, nói thêm mấy câu vớ vẩn rồi '' Bái bai nha ông già ''. Định trả lời '' Ông già cha mày chứ ông già'' nhưng chợt nhớ cha nó là chú họ ''xa xăm'' mình nên thôi. Chỉ buột miệng " Cút ! ". Nó lại nhăn nhở cười.

******************
Ừ, nếu sắp xếp được thời gian thì ta lúc nào cũng có giờ rảnh để thư thái và xa thoát phần nào những ''bận rộn'' của tội lỗi. Hôm rồi nói chuyện với thằng con ''nhớn'', mình bảo nó..

" Nhiều ngày ba làm việc 12 tiếng, nhưng vẫn có giờ lần chuỗi, có giờ tập luyện và có giờ...làm thơ...". Thật thế vừa lo việc nước, lo việc nhà, lo việc nhà...thờ, lo cả việc...Việt Nam, mà vẫn viết blog tán nhảm được kia mà.

Rất nhiều người than van bận rộn quá không thể đi lễ, không thể làm chút gì cho việc xã hội và không thể tập luyện. Chỉ riêng về việc rèn luyện thân thể thì người ta khuyên chỉ cần vỏn vẹn có 4 tiếng đồng hồ một tuần. Có nghĩa là một ngày chỉ cần dành ra trên dưới 15 phút. Vậy mà không mấy ai làm được, thì đó hiển nhiên là do làm biếng. Do chưa ý thức được cái cần thiết của sức khỏe tâm thân, chứ không lẽ nào do bận rộn.

Ông họ mình là chủ bút của một tờ báo. Có lần hỏi ông có bận không? Ông nói rằng bận thì ai chẳng bận, nhưng phải biết bận để làm gì?

Bận để kiếm tiền, kiếm danh không có điểm dừng...Bận ngồi lê đôi mách...Bận lo cho mình...Bận thế thì chết quách đi cho xong.

Một ông chủ tiệm phở lớn chỗ mình vừa ngủm vài tháng trước. Vị linh mục xứ mình chia sẻ rằng ông ta đã lao động suốt ngày, không bao giờ nghỉ , không đi đâu, không làm việc gì khác cho tới chết. Sống thế thì cực hình và vô nghĩa quá. 

Biết giả thoát cho mình bớt những sự bận rộn vô nghĩa, thì đó cũng là một thứ linh đạo có giá trị mà con người cần biết đến và thực hành. 

Tịnh Mạc

28/12/11

Chính kiến (II) : Tôn Giáo

Tản mạn

Là người có thời gian dài ăn lê ở lết trong nhà dòng và kiêm luôn nhà...Chùa, nên thỉnh thoảng rảnh rỗi thì ngồi vừa đọc sách Phật vừa nghe thánh ca. Là người Công Giáo nhưng vẫn cập nhật và theo dõi nội tình Phật Giáo hằng ngày như là một sở thích. Là người xếp chân kiết già để lần chuỗi Mân Côi, suy niệm những màu nhiệm thánh truyền, những bài giảng giáo lý trong hơi thở và sự trầm mặc của thiền tông ( đôi lúc ngủ gục luôn trong tư thế bất động ấy ). Là người ưa chuộng và thực hành ăn chay thường xuyên, dù ăn chỉ vì thấy dễ chịu, thấy thích hợp chứ chưa hẳn là vì một lý do đạo đức nào. Nên đôi lúc có những người cho tôi là đạo Cao Đài hay là một tín đồ của hệ phái tân truyền nào đó với những điều chắp vá vay mượn.

Nhưng thật sự thì tôi chỉ thờ lạy một đấng và các vị khác thì tôi kính trọng. Kính trọng ở đây không có nghĩa là để cầu cạnh thi ân giáng phúc điều gì, nhưng là kính trọng như kính trọng một bậc thầy, bởi những giáo pháp của họ có đem lại lợi ích cho nhiều người khác và chính cá nhân tôi. Ví dụ với ảnh hưởng tinh thần Phật Giáo đã giúp tôi hạn chế tối đa việc lạm sát động vật, phát lòng yêu thương những sinh linh quanh mình, để nếu có thể thì nuôi dưỡng, chăm sóc hoặc cất tiếng nói mà bảo vệ chúng. Nhờ thế mà những thú vui như săn bắn, câu cá, đua chó, đá gà, bẫy chim...đã không thể xâm nhập vào tinh thần mình. Những niềm vui tàn sát sinh linh ấy mãi mãi sẽ chẳng bao giờ dùng đến, dù có buồn chán cần sự giải trí đến đâu. Rất nhiều lần tôi phản đối người CG (một số ) ăn thịt chó. Phản đối bằng những cuộc tranh luận hay bằng những bài viết trên những diễn đàn. Phản đối đến đâu người ta...ghét đến đó. Người ta viện đủ mọi lý do, dẫn cả thánh kinh để bào chữa cho cái bụng tham thịt loài ''bảy món'' tinh khôn, trung nghĩa ấy.

Đức Giáo Hoàng đương kim cũng từng nói đại loại là không được dùng thượng đế để làm duyên cớ hay biện minh cho sự giết chóc. Bởi thế tôi tôi cho rằng khi người ta vui thích nhìn thấy loài động vật đau đớn giảy chết vì lưỡi câu, vì chiếc bẫy...Khi người ta thèm thuồng máu thịt của các loài ''thú cưng'', thì việc họ giết người sẽ chỉ chờ cơ hội hay đến một lúc đúng thời điểm gọi là ma xui quỷ khiến là có thể họ sẽ ra tay. Bởi chẳng có việc tốt nào mà không thăng hoa mà cũng chẳng có việc tàn ác, xấu xa nào mà không...''tiến bộ'' .

Không phải người CG  nào cũng sát sinh vô lối và không phải người mang danh con Phật nào cũng ăn chay. Có những người CG hằng ngày ăn bánh mỳ nước lã. Có những ông tu sĩ PG tối đến lén lút nhờ đệ tử trung thành mua cơm tấm sườn về ...gặm. Có những Phật tử bình thường nhưng lòng độ lượng vị tha, nhưng cũng có những ông cha y như con quỷ dữ.

Con người là thế đó ! Sự ác thiện có mặt ở khắp mọi nơi. Cái thiện vẫn tiềm ẩn trong lòng kẻ tội đồ và cái ác vẫn ngủ quên đâu đó trong hồn trí người hiền nhân. Mầm thiện ác vẫn chờ đó để khi có ''môi trường'' thích hợp là liền bừng tỉnh mà trỗi dậy. Thế thì để tăng trưởng mầm thiện và tiêu trừ căn rễ cái ác thì cần có một niềm tin tôn giáo chân chính. Niềm tin này dựa trên sự suy niệm, đào sâu và dấn thân bước đi để hình thành một chính kiến không thể thay đổi lung lạc. Sự thực hành tôn giáo không bao giờ là những cuộc cưỡi ngựa xem hoa hay như với những món ăn chưa chín mà muốn nếm thử. Cái nếm thử ấy chỉ là nếm thử độ mặn lạt, chứ nào đã thấy thơm ngon hay dở tệ chán chường.

*****
Y Pháp Bất Y Nhân và Bình Thường Tâm Thị Đạo

Ở Vn thì các giáo hội ít nhiều đều nằm trong quỹ đạo của nhà nước và biết bao năm dưới cái cơ chế rập khuôn từ lớp lá tới lớp lá...vàng. Cho nên ngay trong lòng những cơ sở tôn giáo mà vẫn có cơ chế ''xin cho ''. Đi tu, đi làm công phúc, cũng cần có ''ô dù''. Nhiều  Cha giảng cho giáo dân là ''anh em đừng sợ... '' nhưng Cha vẫn phải ''quan hệ '' với ''nó'' cho tử tế, chứ không thì Cha cũng sợ thấy...bà. Các tôn giáo khác cũng vậy, Một đằng thì thuyết rằng '' ta không vào địa ngục thì ai vào'', một đằng thì thần phục để kiếm vài cái huy chương đeo cho đỏ ngực mà tiến lên ''niết bàn'' xã hội chủ nghĩa.

Ra hải ngoại thì chẳng có nhà nước nào kìm kẹp tôn giáo, nhưng đồng tiền nó kìm. Ở xứ độc tài thì sợ bác Hồ trong lăng Ba Đình mà im miệng hến.Ở nước ngoài thì e ông Whasington trong túi mà cũng nhắm mắt lặng thinh. Để nhà thờ thì nháo nhào buôn bán linh tinh đủ thứ theo mùa. Lúc thì mở chợ, lúc bán lòng heo, khi thì thuốc ho, khi thì giày dép. Ăn uống đãi đằng thì liên miên bất tận, hội họp bày ra lễ nghi tốn kém vô cùng. Nhà thờ nào cũng chi phí vài triệu đô la một năm, mà chắc chắn trong đó có không ít phung phí cho những điều vô bổ. Mà không những vô bổ lại độc hại nữa là khác. Chùa cũng thế, cũng đấu đá bùm xum,cũng vuốt ve cho các thế lực đời, cũng buôn bán, cho thuê đủ thứ...Cũng nhạc ca hát xướng, lân pháo, phèng la đủ sự. Nhiều vị thầy cầm cái mic song ca với ca sĩ, cất lên cái giọng the thé bài cải biên '' Đời tôi đi tu nên tôi phải ăn chay... '' nghe mà vừa nực cười vừa tởm lợm.

Nếu không có chính kiến thì chẳng biết phân biệt thế nào là đúng sai. Ai nói gì cũng nghe, ai tròng dây vào mũi dắt đi thì cũng chịu. Bởi thế không ít người tưởng rằng bán lòng heo trong nhà thờ là bán lòng heo cho...Chúa. Hay cúng tiền xả láng cho những ông thầy dư của kia là làm từ thiện hay là cúng dường cho Phật. Bởi có rất nhiều người không có chính kiến nên trở thành những con mồi hay những con thiêu thân  đốt cái xác mình mà phụng dưỡng cho những điều giả trá. Thật vậy, đời nay không có nghề chi sướng cho bằng cái nghề... đi tu. Bởi vừa có tiền, vừa có danh, vừa được biết bao người cúc cung trọng thị. Đó là những người ''hành nghề''
tương đối tử tế. Còn loại cha hổ lửa, sư hổ mang, thì còn có...đủ thứ khác nữa.

( Khi ở Vn tôi có nói ở võ đường rằng chúng ta không nên bất công. Bất công khi người dạy mình đáng ra phải gọi bằng thầy, phải kính trọng thì lại bị khinh lờn vô lối. Còn những thứ mũi hỉ chưa sạch khoác cái áo tu trì, chẳng dạy cho ta ngày nào, chẳng công phúc gì với ta, thì việc gì cứ phải cong lưng mà bẩm thầy với bà chi cho mệt. Thầy có mà thầy con khỉ ! ).

Phải. Ở đâu đó vẫn có những con người thiện chí. Ở đâu đó vẫn có những con người thiện chí mà cũng có tà tâm. Ở đâu đó vẫn có những con người tà tâm ''nguyên chất'', nhưng khoác lòng thiện chí. Bởi thế chính kiến là tin vào phương pháp để tiến hóa vượt qua kiếp người bằng chính nỗ lực của bản thân và những ơn phúc nhiệm màu thiêng liêng nâng đỡ. Bản thân là chính yếu trong việc tự chèo chiếc thuyền mà vượt dòng đời đầy nước mắt hướng về bến bờ bình yên. Đừng bám víu một ai, đừng thần tượng một ai, đừng tin vào một ai là người phàm mắt thịt để rồi sẽ thất vọng. Nơi nào mâm cao cỗ đầy, nhà cao tượng lớn...Người nào danh tiếng lẫy lừng, áo xống xênh xang... thì càng phải cẩn thận dè chừng. Đôi lúc chẳng cần vào những bài giảng thuyết hùng hồn của những người ''dẻo miệng'' dạy ta thế nào mới sống đúng nghĩa con người. Mà chỉ cần nhìn vào sự trung thành của con chó, ánh mắt ngây thơ của con mèo con, sự bình thản ca hót của loài chim, tính kỷ luật của đàn kiến, sự cần cù của bầy ong...thì đó cũng là những bài học giáo lý cao vời mà không chắc mấy ai thực hành cho nổi, kể cả những con người hằng ngày đang bắc loa mà ong óng những điều kinh điển. Kể cả tôi và chúng ta nữa.

Hiện nay hầu hết các tôn giáo đều tới hồi suy vi mạt pháp. Người ta đã diễn giải ý định tốt lành của trời phật theo thiển ý tăm tối, vị kỷ của mình. Cái vỏ tôn giáo coi ra thì vẫn kềnh càng hoa mỹ nhưng trong ruột thì rỗng tuếch dần và sâu bọ sinh sôi. Rải rác đâu đó vẫn còn những tâm hồn thánh thiện, vẫn cố vài nài lương tâm của thế gian, nhưng cũng chẳng thấm thía gì với cái thế giới mà lòng tin giữa con người và con người ngày càng mong manh, dễ tắt. Mặc dù thế nhưng tôn giáo vẫn còn những giá trị dị biệt mà không một sức mạnh tinh thần hay vật chất nào có thể thay thế. Con người ta nếu muốn tiến hóa hơn nữa thì chỉ có một con đường duy nhất là tìm được và giữ chặt lấy đức tin của mình. Niềm tin vào tôn giáo là ''mẹ'' của tất cả các niềm tin khác. Một khi niềm tin này đổ vỡ thì người ta sẽ chẳng còn biết tin vào đâu. Từ đó loạn lạc thêm loạn lạc, cái ác tự do tung hoành mà không còn cách chi ngăn chặn nổi. Luật pháp của xã hội loài người chỉ là một thứ luật khiếm khuyết,cong queo, nhiều kẽ hở.Luật đời có nghiêm minh đi nữa thì cũng chỉ là một thứ ''lương tâm tối thiểu'', mà con người bắt buộc phải có với cộng đồng. Đã thế có những nơi luật pháp là thứ luật...rừng. Người ta sử dụng nó để phục vụ cho mục đích thống trị, ngu dân, để đè đầu cưỡi cổ bá gia bách tính.

Rất nhiều người trong chúng ta có khi tới chết cũng chưa từng ra tòa án của người đời vì không mảy may phạm phải tội hình sự hay dân sự nào ( hoặc có chăng thì chưa ai biết ), nhưng khi đối diện với tòa trời và tòa án lương tâm nếu mình tự biết mình. thì có lẽ ai cũng phải cho rằng tội của tôi cao như núi.

Bình thường là Đạo.Như con cái thảo hiếu với cha mẹ là sự bình thường. Cha mẹ thương yêu con cái cũng là sự bình thường. Bình thường đến nỗi loài rắn rết nó còn biết. Vợ chồng chung thủy với nhau cũng là sự bình thường mà người ta gọi nôm na là phải đạo. Không có gì mà phải tôn vinh hay tự hào. Người ta tôn vinh hay tự hào vì những điều bình thường ấy quá ít trong cuộc sống con người. Rồi dù nếu phải tôn vinh hay tự hào cũng đành, cũng được, nhưng phải biết rằng nó vốn chỉ là những điều bình thường mà thôi. Như vậy thì thực hiện những sự giáo huấn của trời phật cũng là sự bình thường cả. Thánh nhân thì cũng chỉ là những con người hoàn tất mọi cách ''ngon lành'' những điều bình thường ấy.

Trực Chỉ Nhân Tâm

Dù theo tôn giáo nào thì chắc chắn cũng được dạy những phương pháp tự biết mình, xét mình. Những phương pháp đi vào sâu trong chính nội tâm mà ''chứng ngộ''. Cái ta cần biết nhất chính là tự biết mình. Biết mình để biết tiến thoái, biết mình để biết sửa chữa. Biết mình sống rồi sẽ chết. Biết mình, biết mình là ai.

Chủ nghĩa vô thần cho rằng tôn giáo là thuốc phiện, là ru ngủ, điều đó không hoàn toàn sai đâu. Thật nó sẽ là thuốc phiện là ru ngủ nếu ta không có chính kiến. Vào nhà chùa hay nhà thờ sẽ thấy rất nhiều người xem ra đạo hạnh, nhưng cuộc sống với xã hội, gia đình là những người vô trách nhiệm đến tận cùng. Gần đây ở Biên Hòa có vụ con của ông mục sư nhà thờ tin lành lại đi giết mấy mạng người rồi vùi xác ngay trong nhà thờ, nơi mà bố nó hằng ngày ''ru ngủ'' người khác và tự ''ru ngủ'' chính mình. Ông ta có thể không tàn ác như thằng con trời đánh kia, nhưng rõ ràng ông không tỉnh thức, mà ngủ quên trong mớ giáo điều, đến nỗi quên đi trách nhiệm với thằng con ruột mình, để nó  từ con người biến thành con quỷ dữ hồi nào ông chẳng biết.

******************
Tản mạn

Có người ý kiến với tôi rất thẳng thắn rằng '' Thầy là người trong đạo lại có văn võ kiêm toàn, nhưng sao nhiều lúc thấy nhăn nhó, than van, hèn yếu. Nhiều lúc thấy trỉ trích hơn là xây dựng. Nhiều lúc nói ra những điều bất lợi và lộ ra nhược điểm của mình...

Sao không hân hoan , sao không chịu đựng như...Chúa? Sao không tự nén lòng để còn làm chỗ dựa, làm nơi tin cho kẻ khác nhiều hơn? "

Vâng, nhiều người họ thường làm như thế. Họ vẫn nói và viết toàn điều tốt lành thánh thiện. Đó là điều họ muốn v
à tốt xấu thế nào thì tôi chưa bàn đến ở đây. Còn đối với tôi,thì cần bạch hóa mình ra trước ánh sáng mỗi ngày một nhiều hơn. Không vậy sẽ khó tự thấy mình. Càng che dấu, càng tự khoác áo thanh cao, càng tự thắp hào quang, thì chắc chắn sẽ được nhiều sự tôn quý, nhưng khi che mắt người cũng là việc tự chọc mù mắt mình. Một ngày kia mình sẽ chết trong cái hào quang giả dối ấy, khi mình không còn biết mình là ai nữa.

Tôi tôn vinh cái đẹp tốt mà cũng phê phán cái xấu xa. Khi chỉ đường cho ai không nên ''quảng cáo'' con đường ấy nhiều bóng mát và lắm hoa thơm cỏ lạ. Bởi khi qua bóng mát phải coi chừng cây mục rớt xuống đầu, và trong những khóm hoa thơm cỏ lạ kia phải đề phòng lũ...rắn.

Tôi biết không ít những con đường...thánh thiện, nhưng chẳng mấy lúc thực hành. Bởi thấy nhân thiện còn chưa nổi thì thánh quỷ gì với ai? Tôn giáo ngày nay đã rất nhiều biến tướng, những giáo pháp nhiều khi đã quá rời xa khởi điểm ban đầu. Người ta chăn dắt ''con chiên'' cho chúng đi...lòng vòng, rồi có khi xô chúng vào vực thẳm. Bởi vậy tới lúc chúng ta không cần nghe những gì hoa mỹ nữa mà chúng ta cần nghe sự thật. 

Mà sự thật thì có lẽ chúng ta phải tự đi tìm.
Chỉ có sự thật mới giải thoát chúng ta.
Tịnh Mạc

* Bài viết còn dạng nguyên bản, chưa sửa chữa
* Bài thứ 3 sẽ là Chính kiến võ thuật

** Chính kiến là một thứ rất cá nhân. Xét nghĩa Phật học là một sự hiểu biết thâm sâu, chính xác vào thực chất của một  vấn đề. Tuy nhiên với những bài viết này, tác giả dùng chữ chính kiến để nói lên quan điểm của chính mình mà thôi chứ chưa hẳn đó đã là chính kiến theo nghĩa của kinh điển.

17/12/11

Ông già Noel là bất tử


Báo chí Mỹ hôm nay đưa tin một ông thầy giáo tiểu học tại nước này đã bị kỷ luật chỉ vì tuyên bố trước mặt học sinh trong lớp là ông già noel là bịa đặt hoang đường.

Số là ông thầy ấy nghe được một cậu bé học trò của mình nói với bạn nó rằng.. Ông già noel thường trú tại Bắc Cực, ông ấy miệt mài quanh năm với xưởng sản xuất đồ chơi, khi đến mùa Giáng Sinh ông sẽ leo lên xe với 4 con tuần lộc mà đi phân phát quà cho trẻ nhỏ ở khắp nơi trên thế giới...

Ông thầy ấy chắc ''đêm qua bác không ngủ'', sáng nay ''bác'' không ăn, nên tự dưng cáu tiết mà nói lớn ..

- Ông già no en - no iếc gì ! Đó là sự bịa đặt không có thật. Đó là điều nhảm nhí ngu ngốc...bla...bla...Tụi bây đừng tin ổng nữa.

Thế là tụi học sinh vỡ mộng, về kể cho cha mẹ chúng nghe. Phụ huynh học sinh liền kịch liệt phản đối ông thầy giáo ''thất nhân'' kia. Rồi nhà trường quyết định kỷ luật ông ta vì cái lối dạy mà phản giáo dục ấy.

*******
Trong cuộc đời này, hình như ai cũng có lúc tin ông già Noel là có thật, và niềm tin đó là một trong những niềm tin đẹp nhất của cuộc đời. Khi lớn lên, người ta biết không có ông già Noel với hình dạng lặc lè nhân hậu chui xuống từ ống khói trong đêm Chúa giáng sinh. Đó chỉ là một huyền thoại mang dấu ấn kỷ niệm của tuổi đời còn ngây thơ trong trắng. Thế nhưng, nếu nhận ra được giá trị của cuộc sống, thì người ta vẫn thấy quanh mình vẫn còn những ông già Noel bằng xương bằng thịt. Ông già Noel đó bây giờ là những người từ tâm, những người có tấm lòng Mạnh Thường Quân, những người sẵn sàng chia sẻ với ta những gì mà họ có.

Ông già Noel của ta là ông...già mà ta gọi là cha, là bà già mà ta gọi là mẹ. Ông già Noel là những vị ân nhân, những người thân cận...Những ai đã hy sinh ít nhiều hay hết cả cuộc đời họ cho mình.

Có những huyền thoại là giả trá, là tô vẽ hào quang lên những bộ mặt điếm nhục, sát nhân... Có những huyền thoại là mị dân, để biến người ta trở nên lầm lạc tăm tối mà lợi dụng, sai khiến, thống trị... Có những huyền thoại là trò giải trí. 

Mà cũng có những huyền thoại làm cho người ta sống cao thượng hơn.

Hãy cổ vũ hãy tin mãi về huyền thoại ông già Noel. 
Huyền thoại đó giúp mình tin vào lòng nhân hậu.

Mùa Giáng Sinh 2011
Tịnh Mạc

Đọc thêm về thánh "Ông Già Noel '' nhé