Mẹ cha nó cãi nhau lớn lắm Cha gọi mày... và Mẹ cũng xưng tao... Cả hai đã từng yêu nhau nồng thắm Nó hiểu đâu tại bởi làm sao?
Nó từng vẽ với cây bút đỏ Hai trái tim tên bắn ngày xưa Giờ cũng vẽ hai trái tim máu nhỏ Trái tim mình là nước mắt lưa thưa
Nó ngồi khóc ngoài kia trời mưa lớn Chẳng át được đâu tiếng bấc tiếng chì Mẹ gào thét...Cha đạp tung cánh cửa.. Gầm rất to.. Mày cút mau đi !
Nó nhìn thấy cha vung tay tát Mẹ hất cha ngã chúi góc nhà Nó vừa biết sự gì tan nát Từ bức tranh cha mẹ cầm hoa
Kia bức tranh cha mẹ cầm hoa Cười tươi lắm mẹ thời con gái Cha mạnh mẽ mắt nhìn luyến ái Nó mong mình không được sinh ra
Nó mong mình chẳng được sinh ra Vì mẹ cha tình yêu đã mất Những hình ảnh không sao phai sắc Dẫu ngày lại ngày... Năm tháng lại qua Nó không làm được gì để hàn gắn lại mẹ cha Để sau này nó phải gọi mẹ và cha...
***
Tịnh Mạc |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét