Bài viết

17/10/10

Ngôi Sao

Ngôi sao kia không sáng nữa đâu em

Nó đã tắt từ hàng trăm năm trước

Những gì chúng ta giờ đây thấy được

Chỉ là dư ảnh của thời gian

Cái tốt đẹp cứ tưởng vĩnh hằng, cái tốt đẹp hiển diện ngay trước mắt

Thật ra chỉ còn là nỗi lạnh hoang

Cái ánh sáng lung linh

Thật ra đã lụi tàn

Từ lúc nào chẳng biết

Sự thật lần giở ra thành những điều cay nghiệt

Có chăng dám dũng cảm nhận thức hay không

Hay thích tự dối lòng?

Hay chấp nhận những gì chẳng còn tồn tại nữa?

Hay thích ngắm những chi trước mắt đó,

Một khắc giây ngắn ngủi rồi thôi?

Ngôi sao lóe sáng từ ngàn năm trước xa xôi

Giờ em-tôi mới thấy

Đời con người vẫn vậy

Mấy ai dễ biết đâu

Nhỏ nhoi như hạt cát giữa đáy biển sâu.

Tịnh Mạc

  (*) Từ ''thuyết tương đối'' của Einstein thì một hiện tượng tiêu biểu cho ý niệm'' tương đối'' là sự kiện các ngôi sao lóe sáng trên bầu trời. Đó là hiện tượng bùng nổ để phát ra các tia sáng ở thời điểm mà các thiên thể này va chạm nhau hoặc tự hủy diệt, nhưng phải đợi đến hàng trăm, hàng ngàn năm sau thì ở trái đất mới nhìn thấy được . Do khoảng cách quá xa, nên ánh sáng phải tốn nhiều thời gian để truyền tới trái đất. ( T/g Hạo Nhiên )

__***********__

Bởi thế có nhiều việc ta tưởng mới xảy ra, nhưng nó vốn đã xảy ra và kết thúc từ...lâu lắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét