Bài viết

19/9/10

Chuyện giữa đêm

Image and video hosting by TinyPic

 (*)

  Mấy bữa rày đầu óc trống rỗng như cái bị lủng, trạng thái này thi thoảng lại xuất hiện và có khi kéo dài cả một tuần lễ. Trước đây khi thấy hiện tượng này thì khó chịu bần thần lắm, nhưng chừ thì lại thấy bình thường, bởi tìm ra nguyên nhân của nó rồi. Do một thời gian có việc gì cần suy nghĩ cực độ, thì sau đó hiện tượng này sẽ xuất hiện. Hiểu ra thì nó có lẽ là một điều tốt cho mình, bởi như thể là một phương cách buông xả tự nhiên của trí não. Một giai đoạn nào đó cần sự phục hồi để chuẩn bị cho những gì đang dần sẽ đến.

Thế là không đọc, không viết, không coi... 

Mỗi ngày đạp xe thêm một tiếng đồng hồ vào buổi tối, hay đúng hơn là gần đêm. Nhiều người cứ nói '' tập thể dục thì tập ban ngày, có ai tập đêm hoài như thế'' . Cụ nhà cũng bảo :

- Cứ đêm là bò ra đường, có ngày gặp con cáo nó cắn.

Số là khu tôi ở có một loại động vật, tôi chẳng biết gọi nó là con gì, nó to bằng con chó cỏ của Vn, nhìn mặt giống con cáo nhưng cute hơn, có cái đuôi to xù lông nhìn đẹp lắm. Cứ tối là lũ nó hay xuất hiện để kiếm ăn. Chắc cụ sợ nó nên lấy nó hù tôi, chứ cỡ mặt nó thì...một đá là toi nhé. 
 

Image and video hosting by TinyPic

Với chiếc xe đạp ấy, thì mấy năm nay hầu như ngày nào cũng dùng. Có ngày thì vừa đạp vừa lần chuỗi, có ngày thì vừa đạp vừa nghe nhạc Cò-Bầu-Tranh-Sáo. Có ngày chỉ đạp loanh quanh, có ngày thì đạp tuốt luốt ra đường cái. Mà có phải là đi tập thể dục thân xác thôi đâu, nó là một cách thể dục cho tinh thần hay lắm. Sống giữa một thế giới vùn vụt ngựa xe hối hả, toan tính len sâu vào tâm khảm con người, thì không muốn bị xoáy vào những thứ thật giả hỗn độn ấy, thì phải biết chậm lại mà đi, mà nhìn, mà suy tưởng...
Cuộc đời này có nhiều cái giá trị chung cho con người, nhiều cái khuôn thước của ông cổ thằng kim truyền lại, hay mới ''đẻ'' ra để tóm nhiều người chui vào. Cái câu ''thế thời phải thế'' phát mệt lắm. Không THẾ thì đã sao nào?

Image and video hosting by TinyPic

Con bé học trò cũ tự dưng mang về đây bản nhạc cổ Cao Sơn Lưu Thủy, bản nhạc mà tương truyền Bá Nha đàn cho người tri âm duy nhất là Tử Kỳ nghe. Dù nay không biết có còn ''nguyên âm'' hay không. Dù nay '' Bài hát cho em giờ đã hát cho mọi người'', nhưng âm điệu, linh khí của nó vẫn khiến rợn xương sống, vẫn cảm được cái tinh túy đến độ thần tiên tuyệt tác. ''Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ?''. Có khi trong tiếng nhạc réo rắt -êm ái mà có lúc như gió cuốn mây trôi đó thôi.

Đêm ở một xứ sở xe hơi nhiều hơn nhân mạng con người, loại xe nào tốt nhất thì gom về đây không thiếu thứ nào, mà lại lách cách đạp lầm lũi, lại chẳng vì mục đích thế sự gì, thì cũng khá...điên. Rồi cũng từ một đất nước mà phát sinh ra biết bao thứ nhạc dậm dật, náo nhiệt, rùm beng nhất, mà lại ngồi nghe tới nghe lui bản nhạc cổ hàng ngàn năm trước, thì cũng khá...rồ.
Thôi thì khôn-ngu, say-tỉnh cũng chẳng quan tâm quái. Chui vào khuôn vàng thước ngọc mãi, chắc gì đã ngọc đã vàng.
Thế thời phải thế à ?..
Không thế thì đã sao nào?

Tịnh Mạc

 (*) Vừa đạp xe vừa chụp, run tay mà hóa ra có bức hình  nhìn khá...ma quái nhỉ ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét