Qua còn mái tóc xuân thì Nay sao xuống tóc quy y cửa thiền? Phải chăng hiểu nghĩa nhân duyên? Hay đau đớn nỗi tình riêng phụ phàng? Vai thon đắp chiếc y vàng Tục trần như bữa tiệc tàn vậy thôi Lời xưa mong xóa trên môi Tình xưa phiến lá nước trôi giữa dòng Câu thơ phận số long đong Chắp tay chưa hẳn thoát vòng đảo điên Mấy ai thành Phật-Thánh-Tiên Giữa đời bảy nổi ba chìm biết đâu Thì thôi nhang khói lòng sầu Mà đành tụng niệm chôn sâu tháng ngày Trầm thơm hạt chuỗi trên tay Quay lưng để lại ngàn mây mịt mờ Vũ trụ mênh mang, lòng người đa đoan, chẳng biết người ấy có còn chút gì mơ ?
Tịnh Mạc
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét