Từ cuối thập niên 80 tôi đã nghe tới môn võ này qua báo chí của các địa phương ngoài Bắc, nhưng chưa biết nó ra làm sao cả, bởi lúc ấy thì làm gì đã biết tới internet. Vài năm sau đó có mua cuốn sách có tên là Nhất Nam... ( không nhớ rõ tên ), để đọc cho biết một số khái niệm về môn này, nhưng cũng chưa hình dung ra những nét gì là đặc điểm của một môn phái được gọi là võ Việt.
Môn này dù nay đã phát triển khá tốt ở các địa phương thuộc Bắc bộ và một số nước thuôc Liên Xô cũ, nhưng hình như vẫn vắng mặt tại Nam Bộ , đặc biệt là Sài Gòn, nơi miền đất trăm hoa đua nở.
Hôm nay tự dưng thấy được những hình ảnh thật sự của môn phái này. Thôi thì cũng mở rộng tầm mắt và công nhận rằng môn này là môn võ lạ lùng.

Tây ta gì cũng đóng khố kiểu tân thời tuốt tuồn tuột
Và những tiếng hú thật hoang dại khi đánh những bài quyền
Không lạm bàn tới yếu tố chuyên môn võ thuật, chỉ nhìn đến khía cạnh võ phục và phong lối thể hiện bên ngoài thôi, thì phải thấy rằng ở đời này thiên hạ vẫn thích ...của lạ. Cái gì lạ đem tới sự hiếu kỳ và có khi là một thành kiến ..
Lạ nghĩa là hay ! Lạ là độc đáo.
Bởi những môn cũng ''múa may'' cũng hét rầm rầm như cụ tiền bối này thì hay mà không...''lạ''. Có nghĩa là không lạ bởi trang phục, bởi đó là bộ võ phục hầu hết các võ sư thuộc các môn của TQ thường mặc. Bộ võ phục ấy cũng là một bộ thường phục mà không ít người dân Trung Hoa vẫn sử dụng cho đến nay. Không lạ vì những động tác ''múa may'', bởi những động tác được chuyển động theo một nguyên tắc có triết lý võ học hẳn hoi và lâu đời. Không lạ vì tiếng hét, bởi đó minh chứng cho nguồn nội lực sung mãn. Không lạ vì cụ tiền bối với độ tuổi chắc đã quá thất thập cổ lai hy mà vẫn ghê gớm như thế. Bởi với một công phu đích thực cộng với sự khổ luyện của cụ ta, thì già mà không khỏe như thế mới là...lạ.
Hải Đăng
Tham khảo :
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét