Bài viết

27/8/10

Cả nhà cùng...Viết ( II )



Cha tôi

Cha tôi thì có lẽ ông ấy chẳng biết tự viết một thể loại văn chương nào, ngoài viết thư tình. Thư tình cho các bà nào trước bà mẹ tôi, thì tôi chẳng biết, nhưng thư viết cho mẹ tôi thì chẳng có lá thư nào mà tôi không đọc. Tôi vốn là người ham đọc từ hồi vừa...biết chữ. Nên ở trong nhà cái gì có chữ là đọc cho bằng hết, không chừa bất cứ một thứ gì. Nên khi ấy ông bà lỡ có một cuốn sách gì có nội dung hơi ''nhạy cảm'' là phải bỏ vào tủ mà khóa lại. Thế nhưng có khóa cũng vô ích, vì tôi vẫn có cách mở ra đọc rồi cất lại mà ''trời không biết, đất không hay''. Những lá ''tình thư của lính'' ấy cũng được để trong một chiếc bóp đầm và cất sau những chồng quần áo. Tôi đã đọc chúng không thiếu một chữ nào và công nhận người thời ấy viết thư rất...sến.
Cái loại văn chương tình thư, thì hình như thời nào cũng vậy. Cũng là mây-gió-bướm-hoa...Cũng là thề non hẹn biển...
Ông viết cho bà mỗi ngày một lá thư, từ khi quen nhau cho đến lúc '' cơi trầu dạm ngõ'' cả thảy 60 ngày, vị chi 60 lá thư chẵn. Chẳng biết bà nhận được có trả lời hay không, mà tôi thấy rặt toàn thư ông. Hay là bà vốn người lãng mạn nên cất mà kỷ niệm. Còn ông thì đọc xong lá nào, thì có lẽ ''thủ tiêu'' mất biến. Thời ấy viết thư cho nhau là một tiêu chí quan trọng của tình yêu, vì chuyện hẹn hò không mấy dễ dàng như bây giờ. Mà gọi phone cho nhau thì càng là chuyện không tưởng. Cha tôi sau khi tốt nghiệp đại học, thì cũng noi chí các bác của tôi mà đăng ký tòng quân. Khi ấy ông mê làm pilot, nhưng khi vào cuộc trắc nghiệm thể lực, họ nhốt vào lồng sắt rồi quay tít mù. Khi vừa chui ra thì bắt đọc chữ như kiểu khám thị lực bây giờ. Ông vừa mở miệng ABC gì ấy, thì ói ra mật xanh mật vàng... nên vác bị gậy mà về nhà, vỡ mộng cưỡi chim sắt trời xanh.

Không lâu sau đó ông làm việc cho Trung Tâm Khuyếch Trương Xuất Cảng với chức vụ Trưởng Sở Hậu Mãi, đồng thời cũng là giáo sư thỉnh giảng của Viện Đại Học Cao Đài Tây Ninh. Trong  một lần tham gia hội nghị thương mại ở Vũng Tàu, ông tình cờ quen biết mẹ tôi và hai người đám cưới sau hơn 2 tháng gặp gỡ (!) và qua 60 lá thư tình. Ông kể hồi ấy ông ngoại tôi khó lắm, không cho '' đôi trẻ '' gặp riêng, nên từ lúc quen cho tới khi cưới, đôi tình nhân đáng thương ấy, chưa từng một lần đi chơi riêng. Cứ mỗi khi lặn lội từ Sg ra Vũng Tàu thăm người yêu, thì ông ''bô'' vợ sắp đặt cho mỗi người ngồi một chỗ, còn ông ''bô'' thì ngồi đầu bàn và nói rất dân chủ rằng: " Đấy, hai anh chị cứ tự do tâm sự đi''. Ông ngoại tôi khi ấy ''chơi'' cái kiểu giống đi thăm tù ngày nay. Nghĩa là hai người ngồi nói chuyện, thì có ông quản giáo ngồi thu lu ''chứng kiến''.
Thế thì còn tâm mới sự khỉ gì nữa, nên tình thư là tất cả chuyện ''lâm ly'', nếu may mắn không bị '' cơ quan an ninh '' kiểm duyệt.

Sau ngày cưới thì ông bà có một thời gian êm ả, sung túc. Để nàng vẫn làm thơ đăng báo và chàng thì vẫn...học để thi vào chức tùy viên thương mại của Vn tại Mỹ. Thế rồi vượt qua  mấy ngàn ứng viên, chàng đậu và được bổ nhiệm để chuẩn bị cùng gia đình lên đường. Mọi thứ, mọi giấc mơ tương lai vừa cận kề, thì bộ đội nhập Sài Môn. Công danh, tiền của ra thành khói trắng. Gia đình hai bên tháo chạy ra bến Bạch Đằng, số kẹt lại thì đàn ông đi tù gần hết. Ông may mắn vì không dính tới quân sự, nên chỉ bị kêu lên cho học '' vài điều Bác dạy'' vài ngày, rồi cho về làm trí thức lưu dụng.
Suốt 25 năm sau đó ông vẫn làm nghề cũ khi xưa, chỉ thay đổi chữ xuất cảng thành chữ xuất nhập khẩu. Tại tổng công ty xuất nhập khẩu ( Imexco.. Cty này khi ấy tọa lạc tại tòa nhà cao nhất nhì SG bấy giờ và bị cháy rụi mà thành vụ án nổi tiếng hơn 20 năm trước).
Tới gần ngày nghỉ hưu, ông được nhà nước Vn tặng cho cái huy chương Vì Sự Nghiệp Thương Mại, nên có lúc hứng chí ông nói " tao là người được hai chế độ tặng huy chương''. Mẹ tôi nghe được thì đùa bảo " Hai mang chân đi hai hàng thì có ''. Mà thật ''hai mang'' quái gì, ông kiêu hãnh chán. Thời được Sở Thương Mại cử đi Mỹ nghiên cứu thị trường, lúc ấy là một cơ hội lớn cho việc trốn ở lại luôn, xin tị nạn chính trị. Cái cách mà dân văn nghệ sĩ trong nước bấy giờ hay làm, nếu may mắn được đi lưu diễn trời Tây. Nhưng ông nói với gia đình ở hải ngoại: " Tôi không cần gì phải trốn. Tôi muốn một ngày kia chúng mở cửa mà tiễn tôi đi'', tôi đi công khai trước mắt chúng''.
Quả nhiên vài năm sau, tại Tân Sơn Nhất ông đi như thế thật.

*****
Cho tới khi về hưu, thì ông vẫn chưa viết lách gì khá hơn những lá thư tình thời trai trẻ. Mà lại đi dạy tiếng Anh tại trường Võ Thị Sáu ( Đường Đinh Tiên Hoàng). Dạy được một thời gian ngắn, chẳng biết trời xui đất khiến thế nào, mà ông tự dưng thành dịch giả. Ông bắt đầu chong đèn ngồi hơn 8 tiếng một ngày mà dịch sách. Thời ấy cũng có computer rồi, nhưng còn có vẻ cao sang lắm với gia đình tôi, nên ông toàn là viết tay cả hàng ngàn trang giấy, rồi đóng lại thành từng xấp bản thảo dầy cộm mà mang đi nộp cho nhà xuất bản. Cho tới lúc ông rời Vn, thì ông dịch và xuất bản gần 20 đầu sách. Đa số là thể loại khoa học, tâm lý, dạy làm người. Trong đó có những cuốn sách cho tới nay vẫn được tái bản liên tục như :

Kim Chỉ Nam Cuộc Đời, Những Công Trình Vĩ Đại Của Nhân Loại, Nền Tảng Tình Yêu...

Image and video hosting by TinyPic

 
 Những bìa sách mang tên ông vẫn đang bày bán khắp nơi

Tôi thì chẳng mang cuốn nào trong những cuốn ông dịch sang bên này cả, nhưng cũng vừa nảy sinh ra ý định sẽ nhờ người thân ở quê nhà tìm mua giúp, để coi như một kỷ niệm về người cha mình. Bởi đó là một trong những thành quả lao động hiện hữu rất rõ ràng của ông. 

Mặc dù ông không biết viết văn chương, thi phú... Mà chỉ biết viết thư tình và dịch sách. Dù xét về gia phong, thì dòng tộc cũng có nhiều đời khoa bảng. Trong đó, bà nội tôi là tiểu thư con nhà quan và là hậu duệ của danh sĩ đất Bắc Hà : Ngô Thời Nhiệm. Tuy nhiên cả cuộc đời ông là một cuốn sách của sự bình dị trong lao động, cần mẫn với mọi công việc của mình. Ngày nay dù đã quá tuổi hưu của Vn, mà cũng quá luôn tuổi hưu của Mỹ nhiều năm, nhưng ông vẫn đang lao động ngày hơn 8 giờ đồng hồ trong một hãng xưởng nghành Medical, mà chỗ ấy xa nhà tôi hơn 40km. Có nghĩa là hằng ngày ông đi và về cộng lại là 80km. Thế mà những lúc người nhà khuyên nghỉ hưu, thì ông vẫn nói : 

" Không làm gì là...chết !"

Tịnh Mạc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét