
Học gì mà muốn thành tài đều phải trải qua kiên tâm bền chí, chấp nhận những thử thách gian nan, gian khổ... Bởi thế mà người ta gọi là khổ học thành tài. Vàng cũng phải qua lửa đỏ nung nấu tan chảy ra thì mới thành tinh chất. Ngọc từ đá thì phải mài dũa, chịu tổn thương, hao mòn thì mới sáng lấp lánh. Cái đạo lý ấy là bất biến, trải muôn thế hệ chẳng sao mà thay đổi được.
Người ta ví thế gian này là chợ đời thì cũng rất đúng, vì nó vốn có tất cả thượng vàng hạ cám, xấu tốt xen lẫn, bát nháo, hỗn độn...Cái mà giống nữa, đó là sự trả giá. Hầu như tất cả sự trên đời này, đều có cái giá của nó. Chỉ xét đến cái giá của sự học thôi, thì nhiều người muốn tiếp nhận nguồn kiến thức dồi dào, vượt quá sức bản thân, nên hóa điên hóa dại, hay trở nên "tưng tửng'', thì nhiều lắm. Hay cứ cắm cúi lao đầu vào chữ nghĩa, để đốt kiệt quệ tinh khí con người, để biến đổi cả dung mạo bên ngoài, mà bất kỳ ai cũng nhìn thấy và thốt lên : " Ô kìa con...mọt sách ! ". Bởi cái tướng tòng teo, đầu to tóc rối, cận lòi hai con mắt... Nói chuyện thì ngu ngơ không bắt kịp nhịp sống xã hội. Ngay kể sự phục trang và vệ sinh cá nhân, thì cũng có lắm vấn đề. Bởi họ còn thời gian đâu nữa, mà để ý sự của người, sự của...'' ngoài da''. Những người như thế thì cực đoan lắm trong sự học rồi, nhưng người ít hơn thì họ chắc chắn cũng phải hy sinh thứ này thứ khác, để dùi mài kinh sử, mà đỗ đạt như lòng mình mong muốn. Tuy chỉ thế, nhưng họ cũng phải từ bỏ không ít thú vui, những giờ rảnh rỗi tự do của một phần không nhỏ của tuổi trẻ mình. Cái tuổi đẹp nhất của đời người. Học thật, thật học...thì phải thế !
Nhưng cái học mà khiến "trầy vi tróc vẩy" nhiều nhất, có lẽ là học võ. Nếu so sự nguy hiểm của võ thuật với một số môn thể thao mạnh khác, thì võ thuật không nguy hiểm bằng. Bởi số người chết vì môn đua xe, leo núi, nhảy dù... nhiều hơn người luyện võ rất nhiều. Họa hiếm vô cùng mới nghe thấy chuyện ai đó chết trong tập luyện hoặc thi đấu võ thuật. Bởi võ thuật được truyền thụ tới nay đã hàng ngàn năm, nên kiến thức để bảo vệ người tập luyện rất nhiều. Tất cả các môn võ tử tế, đều có bài bản, động tác thao luyện, phù hợp với vận động sinh lý của cơ thể sinh học. Đôi khi có những bài tập đi ngược lại, nhưng thường chỉ dành cho những ai đã có quá trình tập luyện lâu năm và dưới sự quan sát cẩn thận của vị giáo luyện dầy dạn kinh nghiệm huấn luyện cũng như y võ. Trong thi đấu, thì hoặc được hạn chế tối đa sự rủi ro bằng quy ước giao đấu ( luật lệ ) và sự trang bị bảo hộ thân thể kỹ lưỡng. Một số môn có lối tập công phu, nên có khả năng '' nặng đòn '' hay '' đòn âm lực '', hoặc tôn chỉ môn phái mang một ý nghĩa khác, thì môn ấy thường cấm môn sinh thi thố, biểu diễn, thượng đài...
Tuy nhiên thì võ thuật vẫn được xếp vào loại '' tróc sơn, trầy gỗ ", bởi những va chạm tay chân, những phương pháp nghạnh công gian khổ, là việc không thể tránh khỏi. Hơn nữa những cái thương tổn ấy nó lại kéo dài cho đến ngày nào không còn tập nữa. Dù là võ sinh, dù là võ sư, thì "xuân thu nhị kỳ", đến khi '' ma nhập ", mà sơ xuất đôi chút cũng dẫn đến bong gân, trật khớp, rách da hay nặng hơn là gãy, nứt xương... vẫn là chuyện '' thường ngày ở huyện". Mà muốn '' thường ngày ở huyện'', thì cũng phải là '' quan huyện'', hay '' thầy lý, thầy đề''... Chứ mấy tên lính lệ, ''thị hến''... thì ''muốn'' bị thương cũng...khó. Có nghĩa là những ai tập luyện mang tính chuyên nghiệp, tập luyện cao độ hoặc chọn võ thành nghiệp, thì mới dễ mang những thương tích, chiến tích.

Bàn tay này trước đây biến dạng, không có khớp nào mà còn '' Zin". Cái thì trật trìa, cái thì nứt xương...
---------
Câu nói nằm lòng của những ai tập luyện là '' Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu'' rất chí lý. Thế nhưng ngược lại cũng chí lý không kém. Đó là.. '' Thao trường đổ máu, thì chiến trường bớt đổ...mồ hôi".
Không những thế, máu và mồ hôi còn là những giá trị thâm quý hơn nữa. Bởi khi chính mình đổ nó ra trên sàn tập, thì mình mới biết trân trọng hơn công đức của các bậc tổ thầy,những người nhập môn có thâm niên trước ta. Sẽ thấu hiểu rằng, môn học này được truyền lại đến ngày nay, thì không biết đã bao nhiêu xương máu, mồ hôi và nước mắt của nhiều đời gìn giữ, hoằng truyền. Cho đến nay, với mục đích đó, thì máu xương vẫn như củi cần đun dưới nồi, để hun đúc lòng nhiệt huyết của con người. Như một cách xương nối xương, máu nối máu.
" Tổ tiên một nén nhang trầm
Nối dòng máu đỏ âm thầm thiết tha" ( Miên Long )
Rồi cũng chính nhờ những thương tích đó, giúp mình cảm nhận được thêm sự khổ đau của kiếp người. Một phần liên đới để nhận ra những thương tích trong tâm hồn, trong ý tưởng. Những thương tích bên ngoài, sẽ lành lại rất mau , nhưng thương tích bên trong lòng ý, thì nào ai biết bao giờ, nếu ta không tìm thấy nó, mà xoa dịu, chữa lành cho nó.
Cuối cùng thì nhờ có những thương tổn, mà ta thấy mình còn yếu đuối, để không cậy sức-ỷ tài...mà sinh tâm kiêu mạn. Để vẫn tiếp tục rèn mài bền bỉ võ đạo cùng y thuật, với tâm tình là một môn sinh giữa biển học vô bờ.
Trả giá để hiểu được giá trị như thế, thì cũng nên trả giá .
VS Hải Đăng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét