Con người thường tự hào là hơn cầm thú bởi cái đầu óc tinh khôn, có tư duy, ý chí...Trong bao nhiêu năm qua của cuộc đời và cho đến chết, nhiều người cũng không thể nào quên những câu tạm gọi là ''khẩu quyết '' nhưng lại là '' tâm ấn'', mà mình đã được dạy, được đọc.. '' Đầu là chỗ chư dương hội tập Biết bao môn học chân chính của con người, dù là học đạo, học văn-võ hay học một nghề nào đó, đều giúp nâng cao vị thế, giá trị của con người. Giúp cho con người những bản lĩnh, để sống vững vàng trong đạo lý của trời đất. Rèn luyện tâm hồn, kiến thức, kỹ năng và thể chất luôn là một quá trình lâu dài, cần sự bền bỉ kiểu '' trơ gan cùng tuế nguyệt''. Để được những điều đó thì cái cần thiết là tập sống ý thức hơn mỗi ngày. Rõ ràng một điều là ý thức của con người không thể tự nhiên có được, mà nó phải trải qua tu-học, rèn luyện, kinh nghiệm... Người Việt ta có câu : Thầy tôi khi xưa đã từng dạy một môn sinh khi nó đánh con chó con của nhà thầy, vì con chó ấy đang cắn nát đôi vớ của hắn. Thầy nói : ***** Ai từng sống ở các nước tiến bộ, thì rất dễ nhận ra con người ở đấy họ có ý thức chấp hành luật lệ khá tốt. Người ta biết tự động xếp hàng, biết dừng lại khi đèn đỏ dù là đêm khuya đường bốn bề vắng ngắt. Họ biết ý thức giữ gìn vệ sinh chung, biết giữ sự yên lặng nơi công cộng nhiều hơn. Rất nhiều sự khác cần sự ý thức với chính mình và cộng đồng khác, mà họ thực hiện với một thái độ rất tự nhiên, tự nhiên đến mức ý thức mà như là vô thức. Được vậy là do lòng tự hào quốc gia, do chính sách giáo dục đúng đắn của họ từ rất lâu dài. Bởi thế dù ở nơi đâu, nếu bị người khác mắng là '' Đồ vô ý thức ! ", thì đấy là một sự xúc phạm rất nặng nề với những ai còn lòng tự trọng. Bởi câu '' Đồ vô ý thức!'' ấy, nó đồng nghĩa với '' Đồ thú vật !" , '' Đồ súc sinh ! ", '' Đồ mọi rợ ! "... Có khi còn hạ đẳng hơn thế. Nếu gom về hết các Đạo lý cao siêu của các tôn giáo, các môn học chân chính trên đời, thì vẫn có thể nói là quy về một mối. Đó là sự ý thức. Ý thức của tư tưởng và hành động. Để từ đó con người nhận biết mình là ai, mình có giá trị gì? Để biết mình đã làm gì, muốn gì ? Đang làm gì, muốn gì ? Sẽ làm gì, muốn gì ? Trên nền tảng của sự khôn ngoan, kiến thức và cốt yếu là nương vào đạo lý . Ý thức để hiểu đâu là tốt xấu, việc lành, việc dữ... Để có chính kiến với mọi vấn đề, biết tìm đến sự tốt đẹp, khống chế sự xấu xa. Biết làm lành, tránh dữ, để sống luôn với ý thức trách nhiệm với chính bản thân mình, với người khác và xã hội. Các môn thiền học, khí công, võ thuật, còn giúp cho con người ý thức từng hơi thở, từ sự nhất cử nhất động, từng sợi gân, thớ thịt... Giúp người ta ý thức từ cái nhỏ nhất, dễ nhất , cho đến những cái lớn hơn, sâu rộng hơn trong cuộc sống. Từ đó việc làm chủ bản thân, làm chủ tư tưởng là một công trình của kiếp người. Bởi bản thân thì thích hưởng thụ theo chiều thú tính, còn tâm trí thì '' tâm viên ý mã '' ( tâm nhảy nhót như con vượn và chạy như ngựa không cương ). Tất cả những sự đó cần phải có ý thức để khống chế và hướng dẫn chính mình đi vào đường chính đạo. Càng ý thức bao nhiêu thì càng trưởng thành, vượt thắng sự ấu trĩ. Càng ít sự vô thức bao nhiêu thì càng tiến hóa vượt qua thân xác phàm phu, mà thành đạo hạnh. Tất cả các chư thánh hiền xưa nay, hay các công trình vĩ đại trên mặt đất này, đều không phải do sự ý thức của con người mà đạt được hay sao? Thế mà... Một thực trạng rất đáng đau lòng, những điều đáng gọi là kinh khủng đang lan tràn trong đời sống nhân sinh khắp mọi nơi. Đó là sự cổ súy cho những hành vi vô thức. Một thứ như là chủ nghĩa vô thức được hình thành và không ít người đã mê lầm mà tán thành, tưởng thưởng. Điều mà bất kỳ ai có chút kiến thức đều không thể tin, hay chấp nhận được. Còn những ai có quá trình nghiên cứu tu tập về tâm linh, hình thể , thì phải phẫn nộ và lên án. Bởi bất cứ hành vi vô thức nào đều có tai hại, mà cho dù một số hành vi không tại hại, thì vô thức đó gọi là ...Vô duyên ! Như ngáp một tiếng to, không che miệng trước người khác, hoặc khi cao hứng thì nói chuyện ào ào...Nước miếng, nước dãi phun ra như mưa gió. Thế mà sự vô thức ngày nay, được truyền giảng như một tôn giáo và thực sự nó đã xâm nhập vào không ít tôn giáo. Nó phá vỡ đi bản tính của tôn giáo và lôi kéo biết bao tín đồ vào trạng thái cuồng mê hỗn loạn. Rồi nó tiếp tục len lỏi vào đời sống thường nhật của bao con người, dưới lớp vỏ được khoác lên là sáng tạo, là y học là võ thuật... Như phong trào trong đoạn clip dưới đây, nó đang lan rộng khắp nơi từ bắc tới nam. Điều đáng buồn hơn cả là nó tấn công vào giới trẻ. Cái độ tuổi thích phiêu lưu tìm những gì mới lạ, muốn chứng minh mình tồn tại. Ôi trời ơi ! Hạc Thần Quyền !!!! Ôi Phật ơi ! Giáng Long Thập Bát Chưởng của...Kim Dung Ôi thiên địa ơi ! Túy Quyền kìa ! Tổ Đạt Ma ơi ! Xà Quyền made in Vietnam ! Sự tâng bốc ...phét Chân dung '' Sư Tổ " của môn " Thần đủ thứ " ( Bạn có thể tìm hiểu về môn này qua Google và vô số hình ảnh từ Youtube ) ****** Qua sự phát triển vũ bão của môn tà công này, thì thấy rõ và thương cảm cho cái gọi là dân trí của nhiều người. Hơn nữa cũng làm ta nhận thấy đằng nó sau là một thế lực chống lưng, chứ không đơn giản. Nơi nào mà tôn giáo chân chính bị bóp nghẹt, thì nơi đó sinh ra lắm thứ tà mê quỷ quái. Nơi nào mà trình độ con người bị hạn chế, thì nơi ấy là hang ổ của tệ nạn, lầm lạc... Nơi nào mà muốn nhiều dân ngu để trị vì, thì nơi ấy lắm thứ yêu nghiệt được cổ võ, tôn phong... Dưới một xã hội mà sự giết chóc ngày càng dã man, tệ nạn càng ngày càng phát triển. Truyền thống đạo đức bị suy đồi, giá trị nhân văn bị khinh rẻ. Con người lao vào việc kiếm tìm lợi danh, lạc thú như một lẽ sống. Thì những tà môn này, sớm muộn sẽ góp phần đáng kể cho những thảm họa mang tới sự diệt vong. Những điều kinh khủng đã xảy ra và sẽ còn tiếp tục xảy ra gấp bội, khi những điều kinh khủng được công khai mà truyền dạy như một tôn giáo, như một môn học chân chính. Đức Chúa dạy : '' Các con hãy tỉnh thức... " Đức Phật dạy : " Kẻ thức giả an trú Đêm ngày trong chánh niệm " Thế thì đời người không muốn là kẻ thức giả, mà lại muốn biến mình thành kẻ điên loạn, vô thức thì không lời lẽ nào nói được nữa. Khoa phân tâm học cũng đã định nghĩa " Vô thức có thể coi như một tác động gây thương tích " . Thật vậy, đắm mình trong sự tập luyện vô thức, thì hành vi ấy nó sẽ trở nên áp đảo sự ý thức của con người. Cho đến một ngày kia, nó trở nên một thứ '' huyết ma '', xâm lấn và điều khiển mọi hoạt động trí não cũng như thể chất của người ta. Lúc đấy thì sống không bằng con vật nữa. Nửa người -nửa ngợm , Ma không ra ma, quỷ không như quỷ. Thành một thứ vật chất dật dờ, vô hồn, vô cảm. Bởi tận cùng của vô thức là như thế . ***** Khi biết được những phong trào cổ súy cho hành vi vô thức ấy. Với cương vị là người tập luyện nhiều năm, tôi phải thốt lên rằng : - Mả mẹ chúng nó chứ ! ***** Tiếng chửi thề như thể là sự vô thức, vì rõ ràng chúng ta thường thấy những câu '' đủ má '' , '' đủ mẹ ", xuất hiện rất trơn tru, thường xuyên, không kìm chế được trên môi miệng không biết bao nhiêu người. Thế nhưng tôi chửi có ý thức đấy, tôi cố tình chửi thề đấy. Tôi ý thức được nó là không tốt, nhưng tôi vẫn chửi đấy.. Mả mẹ chúng nó chứ ! Hải Đăng |
Bài viết
6/7/10
Mả mẹ chúng nó chứ !
Nhãn:
Lá thư Chưởng Môn
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét