Khi tôi cầm bút viết lời yêu Vạn nỗi tâm tư hóa một điều Bao tiếng cười giòn gom lại đấy Và ngàn tia nắng mắt trong veo
Khi tôi cầm bút viết lời đau Cả thế gian kia bỗng hận sầu Nghẹn tiếng u hoài bên mộ chí Nơi côn trùng nhỏ khóc thương nhau
Khi tôi cầm bút viết lời điên Sổ phá lòng kia những ác hiền Chẳng biết đâu là ân với oán Mơ hồ thế giới sự chung riêng
Khi tôi cầm bút viết lời dâng Là lúc tim côi ấm lại dần Là lúc tay nâng nhành thánh chuỗi Run mình cảm mến nghĩa thiên ân
Khi tôi cầm bút viết lời thơ Mực từ máu xương hóa biển hồ Tám cõi đất trời tan biến cả Để mong dệt lại một lần mơ
Khi không cầm bút nữa là thôi Nắm đất ngày mai cỏ mọc rồi Hương khói cần chi cho phận kiếp Đời người thi sĩ phũ phàng thôi.
Tịnh Mạc
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét