Bài viết

3/7/10

Có bao giờ ?






Có bao gi
b
n nhìn trong gương,


 thy mình như ai xa l?


Có bao gi
b
n t nhiên nh quá,


mt người nào trong quá kh xa xăm?


Có bao gi
b
n phi lng câm,


khi lòng li
n
i cung lên sóng gió?


Có bao gi
b
n t ca tay mình, mà nhìn tia máu đ,


bắn vt ra t trái tim đen trng
thay màu ?


Có bao gi
b
n đi mà chng biết đi đâu ,


chân ru
rã gi
a ph phường tp
n
p ?


Có bao gi
b
n qun mình ôm p,


kẻ
l
xa không mt chút ân tình ?


Có bao gi
b
n thp ngn nến
lung linh,


ri lng l gc
đ
u thng hi?


Có bao gi
b
n tr mình trong đêm ti,


t vut mt mình như
tìm gi
c ngàn thu?


Có bao gi
b
n tưởng tượng m
đ
a thâm u,


cành hoang di-ánh
trăng tàn-s
ương khói ?


Có bao gi
dù ch
mt câu nói


mà bn
đau nh
ư chanh mui trong lòng ?


Có bao gi
b
n thy rêu phong,


điu tt đp t
d
ưng thành si đá?


Có bao gi
b
n biết đi mình như
phi
ến lá,


Mt
ngày trôi, thêm vàng úa th
i
gian?


Có khi nào bn
mu
n ct tiếng than van,


vi
chính b
n nhưng thôi không nói na ?


Có bao gi
b
n nghĩ con người là đáng s,


thà chim muông-thà cây c
còn yêu?


Có bao gi
b
n viết nhng câu ch
ng
xiêu,


trên giy
tr
ng vi nhng dòng vô nghĩa?


Có bao gi
b
n hiu mình nh bé,


ri  mng
dòn trong thân ki
ếp bi tro?


Có bao gi
nh
ng k nim xa xưa,


trong phút chc
hi
n v quay qut?


Có bao gi
b
n ng ra điu rt
th
t,


t bao
lâu ph
lên  nhng
l
c la?


Có bao gi
b
n có mt gic  mơ,


ca
chính b
n mà tr nên hin hu?


Có bao gi
?


Có bao gi
sao đ


Ca đi mình..


Đi bn


Đi
tôi


Có bao gi
b
n vượt qua nhng đnh kiến
con ng
ười,


bn là
b
n mà không là ai khác?


Tịnh Mạc


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét