Thơ rung như một phím đàn Trải hồn vạn thưở ngút ngàn gió sương Tịnh lòng ngọc chuỗi kinh hương An nhiên giữa những vô thường đổi thay Độ ai ? Ai độ thân này? Rượu suông nửa chén trên tay lạnh lùng Sự đời ngỡ có sắc không Quay lưng diện bích tìm trong chính mình.
Tịnh Mạc
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét