Một trong những thói quen của các võ sư khẳng khái, là vạch áo cho người xem lưng. Họ sẵn sàng mặc xác thiên hạ khen chê, cóc cần bộ mặt đạo mạo mà giả nhân giả nghĩa... Rồi cũng có một chiêu mà các sư phụ của các hệ phái công phu thường thích xài, đó là .. Vạch áo cho người ta ...Đấm, mà không sợ bị bể lá lách, lá phổi ...
Để có cái không sợ ấy, thì họ hẳn phải đã khổ luyện nhiều năm với những phương pháp chân nghệ, với ý chí được gọi là Tam Đại Tâm Pháp. Đó là ..
Tín ngưỡng tâm, hùng tâm và hằng tâm.
Viết thế, để cho thấy thành tựu một công phu trong võ học là điều không đơn giản. Bởi có những người còn tin rằng, những vị công phu thành tựu, vốn đã được tu luyện trong nhiều kiếp mà thành. Điều đó giải thích ,cho những ai tự có căn cơ, tướng cốt , bẩm sinh- năng khiếu... Cũng minh chứng cho một số người thành tựu khi còn rất trẻ, ngược lại thì cũng có bao người luyện mãi chẳng thành.
Bởi thế nhiều lúc nhìn các "thầy trẻ" oai hùng mà lòng thấy sợ. Họ chưa đạt tới sự tu luyện của Tam Tâm Pháp, chưa thực sự qua sự khổ luyện. Thế mà họ sẵn sàng vạch áo cho người xem lưng và ...Đấm. Họ đã coi khinh thân xác của mình và cũng không đủ kiến thức về y học, cơ thể học... Họ không biết rằng việc chịu đòn ''vô cớ'' khi ''tay non'' như thế, rất dễ xảy ra thảm họa trước mắt như .. Vỡ tim, phổi , bao tử và đặc biệt là lá lách , một thứ vô cùng dễ ...bể
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét