Bài viết

8/12/09

Tâm tình số 1

Image and video hosting by TinyPic

Chuyện mới

Tối qua vừa về tới nhà, tôi vào phòng chưa kịp thay đồ thì ông cụ tôi vào đưa cho tôi một tờ giấy và nói

- Đọc đi ! Nhục dễ sợ...

Tôi cầm lại bàn viết, ngồi xuống và đọc nội dung của tờ giấy. Đó là lá thư của Ban Quản Lý khu hộ mà tôi ở. Mà khu tôi đang sinh sống thì có khoảng 80% là dân Mỹ, số còn lại là Việt Nam, lác đác có vài nhà là Mễ, Cu Ba , Hàn Quốc...

Nội dung củ bức thư thì phần đầu rất đáng tự hào, họ khen ngợi cộng đồng Việt Nam là đoàn kết và cởi mở. Nhất là trong dịp Lễ Thanksgiving vừa qua, họ có cho các hộ Vn tổ chức một buổi tiệc có tên gọi là '' ngày Việt Nam'' tại Club chung của cả khu. Trong ngày này là buổi họp mặt của dân cư Vn để mừng những ngày lễ sắp đến vào dịp cuối năm, nhất là việc tổ chức tết Canh Dần. Sau đó là party với các món ăn Việt Nam thuần túy với giá vé cho một người rất rẻ, chỉ có 5usd một người.

Họ khen dân ta biết tổ chức và các món ăn rất ngon, quy tụ gần 200 người Việt Nam, chưa kể khách mời là người bản xứ và ngoại quốc.

Phần cuối thư thì họ viết như sau " Nhưng rất tiếc, bữa party vừa qua, đã có ai đó lấy đi một số vật dụng của Club, đó là những chiếc bình đựng trà và cà phê. Chúng tôi rất thất vọng và thông báo nếu như những việc này còn xảy ra trong tương lai, thì chúng tôi đành hủy bỏ những dự định cho sinh hoạt của người Vn trong khu..."

Khốn nạn thay!

Lá thư đó được gửi tới từng , kể cả nhà tôi , là nhà không tham gia buổi party chiều hôm đó.

Mấy chiếc bình trà và cà phê là vật dụng để thường ngày tại Club, nơi mà tất cả mọi người đều có quyền lợi vào sinh hoạt hằng ngày và dùng trà, cà phê miễn phí.

Image and video hosting by TinyPic

Mấy chiếc bình đó chỉ đáng giá vài đồng bạc thôi, vậy mà cả cái danh dự của cộng đồng đã quẳng tọt vào ống cống.

.........

Ông cụ tôi ló đầu vào hỏi

- Nhục nhã chưa?

Tôi đáp gọn

- Quá nhục!

........

Chuyện cũ:

Tại lớp Tiếng Anh tôi học,  hôm ấy học với một cuốn sách khá hay. Sau buổi học một anh nói

- Sách này hay quá, không biết ngoài kia nó có bán không, để lát ra mua.

Mọi người chưa ai kịp trả lời, thì một anh khác nói ngay

- Mua làm gì, trong tủ nhiều thấy mẹ, lấy đại một cuốn ai biết.

Anh thích sách nói ngay

- Thôi...thôi...ở xứ này không làm mấy trò đó được

Tôi phụ họa

Ừ, không ...

.....

Trong lớp Giáo Lý , '' thầy'' ba trợn "giảng " thế nào là tội trọng , tội nhẹ

- Tội nhẹ là anh chị em lỡ lấy cái gì ở hãng xưởng... của công ý mà ....

........

Chuyện mới đọc:

Nhà báo Ngô Nhân Dụng có viết về đất nước Thổ Nhĩ Kỳ, sau một chuyến du lịch thế này:

" Ở hàng ghế ngồi đợi xe bus. Tôi thấy có một anh thanh niên, anh ấy đứng lên bỏ đồng tiền vào thùng đựng báo và rút ra một tờ, mang về ghế ngồi đọc. Tôi thấy ngạc nhiên, vì kế cạnh anh có một tờ báo giống y như tờ báo anh ta vừa mua, của ai đó đọc xong bỏ lại. Thế mà anh không lấy mà đọc, mà lại bỏ tiền mua.

Nhưng rồi tôi chợt hiểu, ở xứ họ mọi người được giáo dục không lấy bất cứ cái gì mà không phải của mình..."

Tâm tình :

Ta luôn ghi nhớ rằng ăn cắp là một tội lỗi ghê tởm, hèn hạ và điếm nhục. Bởi thế trong các giới răn của hầu hết tôn giáo, đều quy tội này là một trọng tội.

Điều răn của Thiên Chúa thì có 2 điều  '' Chớ lấy của người'' và '' chớ tham của người'' 

Phật giáo dạy  sự tiêu diệt ngoại tam ác và nội tam độc. Ngoại Tam ác là Sát, Trộm, Dâm. Nội tam độc là Tham Sân Si. Trong ngũ giới thì giới thứ 2 là không trộm cắp.

Nhưng trước những cám dỗ của tiền tài, vật chất...thì bao con  người tới chết vẫn tham. " Nhân tham tài tử, điểu tham thực vong" ( Người tham tiền của thì chết, chim tham ăn thì toi mạng), biết thế vẫn làm.

Thế thì chúng ta có ăn cắp không? Đừng dựa vào lương tâm chính mình mà xét nhé. Bởi lương tâm có khi chai đá, lương tâm có khi sún hết chẳng còn răng để cắn rứt, lương tâm hay có chiều hướng bào chữa cho cái tội của mình..

Tôi lấy bởi vì của chung...

Tôi không lấy thằng khác cũng lấy

Tôi lấy lại những thứ thuộc của mình

Chúng nó ăn của dân nhiều rồi, lấy bớt của chúng đi chứ

Tôi nghèo tôi mới lấy

Lấy cái đó không có tội

vv...vv...

Mà cũng  có khi tôi chưa lấy cây kim sợi chỉ của ai bao giờ thật. Nhưng tôi đã sống một cách ích kỷ, thực dụng và lợi dụng. Khi đó có những cái tôi đã ăn cắp mà tôi không biết..

Image<br/>and video hosting by TinyPic

Tôi đã ăn cắp thời gian của người khác

Tôi đã ăn cắp sở học của người khác

Tôi đã ăn cắp sự trong trắng của người khác

Tôi đã ăn cắp sức lao động của người khác

....

Tôi đã lợi dụng tình cảm của người khác

Tôi đã lợi dụng thân xác của người khác

Tôi đã lợi dụng tiền bạc của người khác

Tôi đã lợi dụng uy tín của người khác

....

Còn nhiều điều lắm về sự mất công bằng, mà sự mất công bằng là biểu lộ cho ích kỷ, lợi dụng, tham lam và dẫn đến tội ăn cắp.

Sống ở một xã hội mà hầu như không cửa quyền nào là không có sự nhũng nhiễu, đòi hỏi hối hộ...Không doanh nghiệp nào mà không trốn thuế, không công trình nào là không bị rút ruột moi gan.

Ngay cả xứ Mỹ này, hàng vạn người lừa đão bảo hiểm, hàng vạn người già cả gần đất xa trời vẫn còn  nổi máu tham. Họ đưa hết nhà cửa, tiền bạc, xe cộ cho con cháu đứng tên, để khai xin tiền trợ cấp của chính phủ hàng tháng. Họ tưởng tiền ấy  là của chính phủ, nhưng chính phủ thì có xu nào. Toàn là tiền công sức lao động của biết bao người đóng thuế ấy chứ.

Thấy thế thì chúng ta có đủ dũng cảm để sống ngay chính không? Có đủ nghị lực để vượt qua cám dỗ và chấp nhận thiệt thòi về bản thân mình hay không?

Một nhà tỷ phú nào đó bên Châu Âu, trước khi chết đã trăn trối để thân nhân khoét một lỗ ở quan tài, để khi nằm vào thì thò bàn tay ra cho mọi người thấy..

Bàn tay trắng !

Sinh ra với hai bàn tay trắng, chết đi cũng thế thôi.

Cụ Nguyễn Du đã viết 

" Ở đời muôn sự của chung

Sống không thác lại tay không có gì".

 

Image and video hosting by TinyPic



Tịnh Mạc










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét