Thầm Lặng
Giữa Lòng Đời.
Sự chăm sóc nảy sinh từ tâm tĩnh lặng khó có thể tồn
tại lâu bền nếu không được nuôi dưỡng bằng tấm lòng kiên nhẫn chờ đợi ngày mọi
sự thành toàn trong Thiên Chúa, Đấng là tất cả của mọi người. Không có lòng
trông cậy, sự chăm sóc sẽ biến thành nỗi bấn bộn tẻ nhạt, và có thể là dịp tuôn
ra những lời càm ràm hơn là góp ý kiến tích cực xây dựng. Tuy nhiên, đức Giê-su
đã giải phóng ta khỏi não trạng than thân trách phận bằng cách đừng quan trọng
hóa khoảng thời gian “ít lâu”, nhưng phóng tầm nhìn đến ngày vui trọng đại.
“Ít lâu nữa anh em sẽ không còn trông thấy Thầy, rồi
ít lậu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy.” Thầy bảo thật anh em: “anh em sẽ khóc lóc
và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của
anh em sẽ trở thành niềm vui, và niềm vui của anh em sẽ không ai lấy mất được.”
Đời ta là một quãng thời gian chờ đợi mà niềm vui và
nỗi buồn đan quyện lấy nhau trong từng khoảnh khắc. Có những nỗi buồn bao trùm
cả cuộc đời ta. Còn niềm vui trọn vẹn chẳng mấy ai tận hưởng được lâu bền, thậm
chí giữa những phúc giây hạnh phúc nhất đời ta, vẫn nhen nhúm một nỗi buồn man
mác. Cả những lúc mãn nguyện nhất, ta vẫn thấy thấp thoáng bóng dáng của bất
toàn đâu đây. Khi có chút thành đạt, người ta lại sợ kẻ khác ganh tị. Phía sau
những nụ cười rộn rã, vẫn có những giọt nước mắt nghẹn ngào. Khi say đắm trong
cảnh “đầu gối tay ấp”, vẫn lao xao một thoáng lẻ loi. Dù bằng hữu thân cận đến
mấy, vẫn bập bềnh một nỗi xa vắng mênh mang. Trong muôn mọi sắc thể của ánh
sáng, hàm ngụ một bóng tối chực vây quanh!
Niềm vui và nỗi buồn luôn sóng bước bên nhau giống như
mùa thu hoa lá xum xuê rực rỡ và mua đọng cây cối trơ trụi ảm đạm. Khi bạn bắt
tay một thân hữu từ viễn xứ về thăm quê, chắc bạn cũng ý thức rằng thân hữu đó
sớm muộn cũng sẽ lại xa cách bạn thôi. Khi đê mê ngắm nhìn cảnh đại dương mênh
mông tịch lặng vào lúc hoàng hôn rũ bóng, bỗng dưng bạn chợt nhớ đến một ai đó
sẽ không có dịp thưởng thức diệu cảnh tuyệt vời này, và thế là diệu cảnh chất
ngất từ từ ruỗng tan. Tâm trạng vui buồn lúc nào cũng có mặt bên nhau, có khi
cả hai cùng dấy lên từ chốn thăm thẳm tận đáy lòng bạn, và bạn chẳng thể dùng
lời nói để diễn tả những diệu cảm phức hợp đó.
Tuy nhiên, kinh nghiệm này này đem đến cho ta một diệu
cảm là sự sống và cái chết lúc nào cũng mấp mé bên nhau, và nhờ thế, kinh
nghiệm đó có thể vạch đường cho ta vươn tới bến tử sinh. Nói cách khác, kinh nghiệm này sẽ vun
đắp lòng mong đợi ngày mà mọi tâm hồn đều chấp chới niềm vui khôn tả, một niềm
vui không bao giờ bị đánh mất. Vì vậy, ta hãy suy nghĩ về những khía cạnh của
lòng trông cậy: đó là tính kiên nhẫn và niềm phấn khởi.
HENRI J.M.NOUWEN
(Sưu tầm)
Vài dòng chia sẻ :
Đây là một đoạn trong tác phẩm mà tôi cảm nghiệm rất
thực của cuộc sống đời thường mà vì sự kém cõi mình không nhận ra hoặc
nhận ra một cách lờ mờ.
Xin viết lên
đây để
chúng ta cùng suy niệm .Nói đến
đây tôi nhớ bài viết của Thầy, đúng vậy .
ẩn sau sự mạnh mẽ của võ thuật vẫn
là môt con người với đầy đủ những tình cảm …nếu không thì Thầy là người ngoài hành tinh rồi, có
khác chăng là môt người có đủ nghị lực để tự thắng mình, biêt lúc nào nên và lúc nào không.Trông tướng mạo phi phàm , tài hoa, văn võ song toàn, đạo đức, nhân cách hơn người của
Thầy tôi vẫn luôn thầm nghĩ. “Coi vậy
đó mà ông vs trẽ nầy có một trái tim mềm
xèo” đó nghe .Thi sĩ không hẳn bài thơ nào cũng nói lên tâm trạng của mình ,cái tài trời cho
“Thiên phú’’ phài có gì khác hơn chứ.
Tài hóa thân , một mình nhưng mang tâm trạng
của biết bao người , ở nhiều vị
trí nhiều hoàn cảnh v.v…và v.v….Vì vây cho nên
mỗi bài thơ của tác giả được
người đọc yêu thích là vì ít nhiều
cũng diễn tả lên phần nào tâm tình của người đọc về một khía cạnh nào đó. Đây là
cách nghĩ của riêng tôi thôi nhé ,vì thế
tôi thường cho rằng đừng ai dạy dột tò mò tìm hiểu tình cảm của những nhà thơ .Phải thế không Thầy??.. Có khi
cả một bài thơ dài chỉ có 1 câu
hoăc 1 đoạn tác giả gởi tâm tư riêng
mình vào đó mà thôi ,làm sao biết được
??
Thân chào nhé.
Chị Ana Kim Viên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét