Có nhiều chiêu thức võ thuật làm say mê cho các khán giả thưởng lãm, trong đó phải nhắc tới các đòn đá song phi. Song phi cước gọi nôm na là đá bay, có nghĩa là cả hai chân nhảy búng lên cao khỏi mặt đất để đá.
Việc nhảy búng lên cao khỏi mặt đất, vốn đã là khó thực hiện. Mà hơn nữa nó phải tạo hình thành những thế đá đẹp và dũng mãnh, thì càng khó khăn hơn. Việc thi triển thành công một màn đá bay, đòi hỏi công phu luyện tập khá vất vả . Hơn nữa người tập cũng cần có tính can đảm , cùng căn bản khá tốt về bộ pháp, thân pháp.
Thông thường thì để tập một đòn đá bay thuận lợi, thì độ tuổi thích hợp là từ khoảng 15 đến 25 tuổi. Những ai sau 25 tuổi thì đa số sẽ không tập được, hoặc có chỉ ở mức độ hạn chế mà thôi.
Cũng may mắn là đại đa số những đòn đá bay thường chỉ mang tính biểu diễn, ít khi hữu hiệu trong cận chiến hay kể cả thi đấu. Bởi nó cần một sức mạnh toàn thân rất lớn để thi triển, thời gian cũng lâu hơn các đòn đá một chân khác. Với lại khi chiến đấu, thì mục tiêu sẽ di chuyển, không có chuyện mục tiêu chết, để ta tung những cú đá '' dễ ăn'' như trong phim , hay những cuộc biểu diễn mà ta thường thấy
( Hình đẹp nhỉ ? Đẹp thế thôi , chứ không xài được ngoài đường nhé ! Đừng dại !)
Nói thế thì các đòn đá bay chỉ là vô dụng ? Chỉ là biểu diễn mua vui ?
Không hẳn thế !
(HLV Việt Hải Đức Hiển trong đòn Song Long Quy Động)
Luyện một đòn đá bay, nó sẽ giúp cho người học võ khá nhiều kỹ thuật của thân thể, mà trước hết là thân pháp. Ta sẽ có một thân pháp linh hoạt hơn, nhẹ nhàng hơn...Ta sẽ có kỹ thuật chạy nhảy, nhào lộn, búng người...và tiếp đất một cách hợp lý . Nó cũng giúp cho nội tạng quen chịu những xáo trộn cái kiểu ''lộn tùng phèo''...
Về mặt tâm pháp, thì luyện những đòn đá bay, nó sẽ giúp cho ta rèn giũa cái tâm tự thắng mình. Khi ta thành công một công phu nào đó, cũng có nghĩa là đã chiến thắng cái tôi làm biếng, thụ động, nhát đảm...của chính ta.
( HLV trưởng Việt Hải Gia Thế trong đòn Song Long Phi Cước )
Vì tất cả những ý nghĩa nêu trên, thì những đòn đá bay vẫn mãi mãi tồn tại trong võ học. Chỉ có điều ta có nhận thức được chân giá trị của nó hay không mà thôi.
Khi nhận thức được bản chất của nó, thì ta sẽ biết vị trí của nó trong quá trình tập võ. Để biết đầu tư cho nó cách nào và lúc nào. Bởi nếu các đòn đá thông thường thực tế, mà đá không ra hồn, thì có đá bay đá bướm gì, thì cũng vô dụng trong chiến đấu. Hơn nữa nếu không có căn bản tốt của thân pháp, bộ pháp...Chưa có hệ gân xương cơ bắp vững trãi, thì tập đá bay cũng mang lại những nguy hiểm cho kẻ tập.
Đã có nhiều người đá bay , mà bay vào... nhà thương rồi !
Đã có nhiều người đá bay, mà tàn tật suốt đời rồi !
Đã có người đá bay, mà khi rớt xuống bị địch thủ đá bay răng ra ngoài...nhiều rồi !
Nó khác với sự tu luyện của tôn giáo : là lo chuyện trên trời trước, những chuyện khác sẽ ok
Còn sự tập luyện võ thuật thì
Hãy lo chuyện dưới đất trước, chuyện ''trên trời''...tính sau !
Nên đá bình thường cho chắc bắp, đá bay từ từ rảnh rỗi tập chơi là vậy !
VS Hải Đăng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét