Tự cầm chén rượu rửa tay Rượu tan trong mắt, rượu cay với lòng Rượu hòa với máu hồng đang chảy Mà nóng lên bừng cháy giữa hồn Rượu trôi vào mộ huyệt chôn Tàn tro là sự vô thường thế thôi Rượu tưới đẫm tay người dũng tướng Cởi chinh y sĩ tượng chào nhau
Chẳng vui kiếp trước là đau Chẳng vui thì có kiếp sau cũng buồn
Thắp một nén tâm hương khói tỏa Trải tung ra cát đá ngựa xe Bước đi rồi lại bước về Thì xin giữ lại lời thề gió mưa Đôi tay rửa ngàn xưa kim cổ Rũ máu xương khó khổ tháng năm Nhếch môi rồi để lặng câm Soi vầng nhật nguyệt thiêng âm vẫn còn Đời ai biết dại khôn là kẻ Nắng Xuân tàn bóng xế trời Thu Chông chênh nhân ảnh mịt mù Quay lưng diện bích mình như vẫn mình.
Tịnh Mạc
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét