Bài viết

7/10/10

Chắc còn vài điều muốn viết

 

 Bác cả của tôi là một người rất nghiêm khắc với bản thân và mọi người chung quanh ông. Cả đời ông sống trong binh nghiệp bôn ba rày đây mai đó. Sau 75 thì bị giam cầm ở những nơi rất khắc nghiệt dành cho sĩ quan cấp tá chỉ huy trưởng. Ra tù được chưa tới ba năm thì qua đời. Sinh thời ông đối xử với thân nhân cũng như binh sĩ thuộc hạ, bằng một phương cách chung là kỷ luật sắt đá. Ba tôi chỉ là em, nhưng khi ông nói thì chưa từng bao giờ dám cãi nửa lời. Trong gia đình sống cũng chẳng khác gì một trại lính. Mọi người đang nô đùa hóng hớt trong nhà, ba tôi thì hút thuốc ngoài vườn, chỉ cần nghe tiếng xe Jeep của ông về trước  ngõ, thì ai nấy im bặt, lẳng lặng mà giải tán sự đang vui. Còn ba tôi thì dụi vội điếu thuốc , nhét mẩu tàn vào ngay túi quần. Khi ấy ba tôi cũng đã ngoài 30 và cũng đã có danh phận ngoài xã hội.

.....

Sau khi đi tù cải tạo về, ông sống thầm lặng, gần như không tiếp xúc với ai. Trước của nhà ông thường treo tấm bảng có dòng chữ '' Miễn tiếp khách''. Bởi không biết tại sao dù ông khó tính như vậy, nhưng các chú binh sĩ dưới quyền rất kính trọng, nên họ thường tới lui thăm viếng. Thế nhưng ông không muốn gặp ai nữa. 

Tôi có nét giống bác tôi hay có một cái thần thái nào đó giống ông. Nên thuở ấy khi ra đường, rất  nhiều người khi thấy tôi đi bộ từ trường về, đã dừng xe lại mà hỏi '' Cháu là con hay cháu ông trung tá T...". Rồi khi biết tôi là cháu, thì họ sẵn sàng cho đi quá giang về nhà, rồi trên đoạn đường ấy, họ kể về những nét đời ông, kỷ niệm về ông...

.....

Tôi dù giống ông chút gì đó, nhưng lúc đó tôi không ưa ông. Ông quả là khó tính ghê gớm lắm. Con cái nghe nhạc, thì ông đập tan cả máy hát, đọc tiểu thuyết, thì ông xé nát nó ra. Tối đi đâu về sau 9 giờ thì nhốt luôn ngoài đường, để mặc xác mà ngồi thu lu cho muỗi chích đến sáng. Mà sáng ra thì có yên thân đâu, khi ông ra mở cửa thì cây roi mây cầm sẵn. Thời gian đó, tôi và lũ anh chị họ, bị tiêm nhiễm sự tuyên truyền từ trường lớp, rồi truyền thanh, truyền hình...về cái gọi là '' tội ác Mỹ ngụy''. Về tới nhà thì cha mẹ trần thân lao động mửa mật ra, mồ hôi không kịp ráo, còn hơi sức đâu mà ''đầu độc'' lại cho cân bằng, nên khi ấy nhìn bác, tôi liên tưởng tới những ông sĩ quan trong phim, trong truyện, trong cải lương...với bộ mặt đanh ác, chuyên bắn giết, hiếp dâm, tàn hại  người vô tội. Rồi lũ con cháu bộ đội, ở chung quanh hay xỉa xói rằng '' Mày là con cháu lũ ngụy. Còn tao là cháu bác Tôn'' ( lúc ấy hình như có cái thành tích gọi là '' Cháu ngoan bác Tôn'' thì phải). Thế nên tôi ghét ông và càng ngày càng ghét, bởi thêm vào đó là những lần phá phách, bị ông la mắng, nhưng chưa bao giờ ông đánh tôi.

Khi đó anh em tôi ở trọ nhà ông.

.....
 Ông cả ngày lao động, ít khi thấy ngồi nghỉ. Loanh quanh dưới bếp nấu nướng cho người và cho heo. Chỉ buổi trưa là ông kê chiếc bàn dưới tàn cây mít và cắm cúi viết. Chẳng biết ông viết gì, mà ông có cả một vali giấy và ông thường để nó tại chỗ nằm, cứ khư khư như thể nó là vali vàng vậy. Có lần tò mò, tôi mở ra xem, thì thấy ngoài những xấp giấy dầy cộm chi chít chữ, thì trong ấy chỉ có một cây bút mực hiệu Paker và một cái mắt kính có tròng xanh ngắt màu nước biển. Ông cứ viết, hết ngày này qua ngày khác, hết tờ giấy này sang tờ giấy khác. Cả nhà chẳng ai biết ông viết gì, mà cũng chẳng ai cần quan tâm đến điều ấy. Không dám hỏi ông, tôi hỏi ba tôi. Ba tôi nói " Có lẽ bác làm thơ. Hồi trẻ bác dạy trường làng, thường làm thơ và viết giùm truyền đơn cho Việt Minh...''

Tôi cũng chẳng quan tâm đến điều đó nữa. Cho đến một buổi trưa kia, không nhớ ai nhờ tôi xuống bếp gọi ông lên nhà có việc gì. Tôi rón rén tới gần ông...Chưa kịp nói câu nào, thì ông ngước lên nhìn tôi với cặp mắt sắc như dao và cất tiếng nói to như sấm :

- '' Viết để làm gì ? ''

Tôi hoảng cả vía, quên mất muốn nói gì với ông, quay lưng bỏ đi không dám ngoái lại.

....

Rồi khi ông bệnh nặng với chứng ung thư phổi di căn, làm liệt đi và xệ hẳn cánh tay phải, cánh tay cầm bút . Đau đớn thế mà ông vẫn viết. Viết bằng tay trái. Rồi ông chết.

.....

Lần đầu tiên tôi đọc được những gì từ ông là tờ di chúc của ông. Nét mực xanh, nét viết đẹp đến mức tới giờ tôi chưa thấy người đàn ông nào mà tôi biết, mà có được nét bút thường đời mà như thế. Trong di chúc tôi còn nhớ được vài dòng được ông gạch bằng bút đỏ bên dưới:

" Khi tôi chết, con cháu không cần để tang, mặc áo sô. Không kèn trống, vòng hoa. Không để ảnh trên quan tài. Đừng chôn. Thiêu. "

Ngoài tờ di chúc ra, thì những gì ông viết chứa đầy trong vali ấy, nó cũng cùng số phận như ông.. 

Thiêu. Thiêu cháy hết. Không một ai quan tâm. Không chút gì tiếc nuối. Không ai đọc.

 Hôm nay đúng một năm ngày tôi viết blog. Với số lần được mở trang đã gần 60 ngàn lượt cho gần 600 bài viết . Thỉnh thoảng click vào bản đồ khu vực có  người đọc blog, thấy có nhiều nơi xa lắc. Hẳn là những con người cũng xa lạ với tôi. Chẳng biết họ nghĩ gì khi đọc những điều tôi viết qua văn, qua thơ, qua lời suy niệm, hay sự cầu nguyện... nhưng có lẽ điều ấy tôi không cần biết. Bởi tôi chỉ cần biết tôi viết để làm gì . Câu hỏi hơn 20 năm trước của bác tôi,  nay tôi đã biết câu trả lời.

Ngày này năm trước, tôi đã tự nhủ '' Viết lăng nhăng một năm thôi, rồi dẹp '', nhưng trong ngày hôm nay, hình như hương linh người bác từng rơi vào quên lãng đã trở về với tôi. Câu hỏi vang như sấm rền ấy lại tái hiện trong lòng :

- Viết để làm gì ?

Tôi không hoảng hốt, mất vía vì câu hỏi ấy nữa. Tôi muốn thưa cùng hương linh bác tôi rằng :


- Nay cháu hiểu rồi...Bác ơi !  và bác ơi ... Chắc cháu còn vài điều muốn viết.

Tịnh Mạc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét