Mẹ lại bảo, một năm mau quá Mới đầu năm , chừ cuối năm rồi Mình chợt nghĩ đời người phiến lá Xuân Hạ gì rồi cũng Thu thôi
Khi thơ bé, thời gian chậm lắm Nào đến nhanh như Tết bây giờ Trưởng thành rồi hiểu sự tóc tơ Khi chớp mắt vỡ tan huyền hão
Lăn vào chốn thị phi bát nháo Tìm rảnh tay cơm áo từ lâu May ra tóc sớm bạc đầu Để thương chiếc lá những màu nhạt phai
Mẹ thường bảo đêm dài nay ngắn Ngày trước lâu bỗng quá vội nhanh Tôi chạnh thấy điều gì chát đắng Tự nhiên sao tan ở tâm mình.
Tịnh Mạc
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét