Không muốn nói toàn giáo điều cổ kính Sự cao siêu đây rồi đó bao năm Công thức gì để thức tỉnh lương tâm Hay trở lại lúc hồn trong ngọc khiết Có nhiều sự phải dối lòng thêu dệt Miệng mỡ trơn quen thói hóa lọc lừa Dùng bao điều thánh đức tự ngàn xưa Để phủ đắp cho niềm riêng vị kỷ Ừ không muốn, nói những điều phi lý Những hão huyền gạt gẫm kẻ dại mê Không bắt ai phải đấm ngực mà thề Những cổ thuyết chính mình chưa hiểu nổi Vâng, xin được nếu có lời cần nói
Là tháng năm công đức của mẹ cha Là nghĩa tình người thân hữu gần xa Ân tiên tổ - đạo thầy trò thắm thiết Nhỏ bé thôi không bí huyền siêu việt Chuyện cao vời thiếu chi kẻ giỏi dang Họ nghiệm suy sự hỏa ngục thiên đàng... Mình riêng cõi trần gian mà để nói Thân dòn mỏng biết hoài vương bao tội Sự đơn sơ mà học mãi chẳng xong Biển đời kia còn sóng gió long đong Thác ghềnh lắm chân trần thường rỉ máu Thì nhận thức từ những gì thô lậu Đạo nhân tâm từng nét tập ê a Vài chục năm hoa cỏ có kịp già Thân thọ tạo đã thành ra tro cát Chẳng thể thành bản hùng ca Xin mong là nốt nhạc...
Tịnh Mạc
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét