Bài viết

31/8/10

Thằng Minh

  Trong số những môn sinh và sau trở nên con đỡ đầu của tôi, thì thằng Minh là người biết tôi lâu nhất và có một duyên kiếp lạ lùng nhất. Nó biết tôi từ khi tôi mới qua tuổi teen một vài năm chi đó. Gần hơn 20 năm đã trôi qua từ ngày nó trốn chạy sự tàn ác của tên dượng ghẻ vô nhân tính, từ nơi được gọi là quê cha đất tổ của cả dân tộc Việt : Đền Hùng- Phú Thọ, để quyết lòng sinh Bắc tử Nam. Bởi từ ngày ra đi, nó đã thề không bao giờ về quê để sinh sống nữa.

Duyên kiếp lạ lùng nhất là khi biết tôi, thì tôi và nó cùng thời hàn vi khố chuối, coi nhau như bạn, xưng hô mày tao chi tớ, vì nó thua tôi chỉ một tuổi. Rồi từ từ nó gọi tôi là anh xưng em. Sau khi làm học trò tôi, thì nó gọi tôi là thầy xưng em. 12 năm sau đó tôi đỡ đầu cho nó, từ lúc ấy cho tới giờ nó gọi tôi là thầy và xưng con. Đời của nó là một phận số long đong, khốn đốn nhiều phen chết đi sống lại. Vào đất Sài Gòn không đồng xu dính túi, không thân thế ,quen biết ai. Lại không có trình độ văn hóa mà cũng chẳng nghề nghiệp gì cả. Để kiếm cơm hai bữa, thì nó đã làm đủ thứ nghề thấp dù kém nhất, rồi cũng lại sống đời hoang đàng, hôm nay chẳng biết ngày mai. Mà có muốn biết cũng chẳng cách gì mà hơn được. Một lần kia, vì mang thân kiến con- ngọn cỏ, nên nó đã bị công an bắt oan mà chôn thân trong trại tù hình sự Bố Lá ( Một nhà tù kinh hoàng nhất của miền Nam, dành cho tội hình sự).  Trong ấy nó bị đánh đập, ngược đãi đến mức mang trọng bệnh. Khi thấy gần chết, bọn quản giáo mang vứt thân xác ra trước cổng. Vì nó là tù không tội, không ra tòa xét xử ngày nào, để  nó chết thì chắc cũng khó mà ăn nói với thân nhân, nếu họ biết mà truy cứu. 

Về lại Sg thì phải nằm cấp cứu ròng rã hàng tháng tại Bv Nguyễn Tri Phương, dưới sự giúp đỡ của người bác họ làm  nghề thổi kèn đám ma ở khu Ông Tạ. Khi lành lặn được đôi chút thì nó được mua vé cho hồi hương, vì người bác nghèo ấy cũng kham không nổi mà lo lắng thêm cho đủ đỏ da, thắm thịt. Mặc dù thân thể lúc đó thì có sự bình phục chút gì, nhưng tinh thần thì vẫn mơ hồ, mất trí nhớ, nên không biết đường về nhà, lại lạc ra Hà Nội mà làm ăn mày lê lết... 

Cho tới khi tỉnh táo lại, nhớ đường mà về với mẹ già ở làng xưa xóm cũ.

Trở về quê ít lâu, tôi cứ tưởng nó đã yên thân nơi đồng ruộng, nhà ngói, chuồng heo, ao cá... Thế mà một ngày kia, khi tôi đang ngồi viết bên cửa sổ, thì nó chợt lù lù đứng đó và gọi ...

- Thầy...

******

Thế lại làm thuê, lại lăn giữa đất Sg đầy thị phi sóng gió. Có lần bị mảnh chai chém đứt bắp tay, máu tuôn xối xả. Rùng rợn nhất là khi làm ở quán cơm bình dân, bị nồi nước sôi rất lớn dội từ lưng quần xuống tới hai chân. Nó không biết làm sao cấp cứu, nên nhờ người chở tới nhà tôi. Tôi kinh hồn bạt vía, vì thương tích trên diện rộng mà mình lại không có chuyên môn chữa phỏng. Nhưng nếu cho nó vào Bv  thì tiền đâu ra mà chữa ? Thân nó thì khốn nạn đã rồi, mà tôi thì có khá giả gì cho cam. Nên sực nhớ ra có chai mật ong Cam Túc ( loại mật ong hút nhụy hoa thuốc phiện ) rất quý mà người ta biếu. Tôi lấy nó và hòa với nước phép La Vang, vừa bôi cho nó vừa đọc kinh xin Đức Mẹ cứu. Lúc ấy chỉ còn biết dựa cậy vào lòng tin, chứ không biết làm sao nữa. Cứ tin vào lời Chúa, qua sự cầu bầu quyền năng của Mẹ La Vang :" Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thì dù anh em có bảo cây dâu nầy: Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc, nó cũng sẽ vâng lời anh em’'. 

Thế  mà quả nhiên nó bình phục. Vết thương diện rộng đỏ lói như thế, mà không phồng nước, không gì cả. Vài ngày sau là lành lặn hoàn toàn. Đó là một phép lạ mà tôi luôn tự lòng công nhận. Có thể tới giờ nó cũng không biết sự cầu nguyện của tôi khi ấy. Viết ra đây, nó cũng không đọc được, vì tôi cho là nó chưa biết cái gì là internet.

*****

Bẵng đi một thời gian, tôi hỏi nó ..

- Mày có chịu bí tích thêm sức chưa? 

Nó cúi đầu bảo chưa. Tôi không ngờ lại tự nhiên hỏi như thế, dù khi ấy nó đọc kinh xoen xét, cổ đeo thánh giá to đùng. Hơn nữa nó chứng kiến việc tôi vừa giúp cho hai đứa môn sinh nhập đạo, mà chẳng thấy nó ò e gì. Thế rồi sau đó tôi cho  nó đi học giáo lý. Đến lúc chịu phép nó cứ nằng nặc xin tôi đỡ đầu bằng được. Tôi từ chối mãi chẳng xong. Tới chiều cử hành thánh lễ, nó tới võ đường ngồi lỳ ra, không còn cách nào khác, tôi phải đứng lên mà đi đặt tay cho nó. 

Từ  ngày có ơn Chúa Thánh Thần tác động, nó sốt sắng hẳn ra. Tham gia những nhóm hội đạo đức, phong trào tận hiến cho Đức Mẹ... Rồi vào năm 2000, nó rất ủng hộ tôi lập nhóm cầu nguyện và nhóm cầu nguyện ấy đã tồn tại đến nay thì đã hơn 10 năm rồi. Có lần tôi nói với nó : " Cộng đoàn nào mà tồn tại trên 5 năm thôi, thì cũng đủ gọi là phép lạ, hay chứng tỏ là thánh ý Chúa''.

Rồi trong một kiếp số, một ơn gọi cách riêng nào đó, nó xin đi tu tại Đan Viện Phước Lý, nhưng bởi trình độ không đủ, nên bề trên cho ở nhà ngoài mà vừa lao động vừa học bổ túc văn hóa... Mới đó mà cũng hơn 5 năm nay rồi.

*****

Cách đây hơn 1 giờ đồng hồ, tôi liên lạc được với  nó sau gần 3 năm không gặp. Khi ra hải ngoại có vài lần gọi đt về Đan Viện nhưng không ai nhấc máy. Lần này nó về Sg nghỉ hè một tuần, nên nó liên lạc với thân nhân tôi và tôi biết được số điện thoại chính xác của nó, mà tìm nó.

Bên đầu dây vừa a lô, tôi nói ngay 

- Mày biết tao là ai không?

Nó ấm a ấm ớ vì bất ngờ

- Dạ ai vậy?

Tao là người ân oán với mày, mà mày không biết tao à?

- Giê Su ! Thầy... Con nhớ thầy lắm. Con không ngày nào không cầu nguyện...

Ừ, nó nói đúng. Bao nhiêu kẻ trí thức gấp mười nó, ngọt ngào, lễ phép gấp trăm nó, nhưng chẳng mấy ai có thời gian trung thành được bằng nó. Quá nhiều kẻ vong ân, bội  nghĩa...nhưng cũng chẳng sao, đời là thế. Tuy nhiên ai không thế, thì thích hơn chứ nhỉ.

Câu cuối cùng trong lúc điện đàm nó nói với tôi..

- Thầy cầu nguyện cho con. Con vừa tốt nghiệp 12 rồi,  4/9 con sẽ vô nhà tập . Xin cho con được theo Chúa DỨT ĐIỂM ( 

)

Ừ, kệ thây nó. Nó có là thầy bà, cha chú gì ai thì kệ xác nó. Tôi đến chết thì vẫn coi nó là
thằng Minh ngày nào mà thôi.

Tịnh Mạc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét