Cho dẫu thương yêu phải lạnh lùng Cho dù trách cứ vẫn bao dung Cho dù không nói mà thương nhớ Cho dẫu bao lâu giữ vẹn lòng
Quán nhỏ phong rêu giữa ánh tà Rộng tình khoản đãi khách đường xa Trao nhành hoa cỏ gieo hương nến Thì phút tâm giao cũng gọi là…
Đêm qua rồi đến sáng tinh sương Lữ khách từ ly vội bước đường Trông dõi bóng mờ trong bụi cát Chạnh lòng dư ảnh vẫn còn vương
Thế rồi năm tháng - tháng năm xa Bạc phếch trăng soi cổ thụ già Lữ khách ngày xưa không trở lại Buồn thêm quán vắng ít người qua.
Tịnh Mạc
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét