1. Con người & Võ thuật:
Trong võ thuật thì hầu hết các môn phái đều quan trọng tới tính tự vệ của con người trước những mối nguy hiểm từ cuộc sống. Sự tự vệ ấy có thể là trước những tật bệnh, những tai nạn như té ngã, va chạm... Mà cũng có thể từ sự tấn công của thú dữ và người đồng loại. Phần lớn các loài vật, thì được tạo hóa ưu ái ban cho chúng những vũ khí ngay chính thân thể chúng. Còn loài người thì có lẽ, răng, móng, lông...thì là toàn thứ vô dụng trong sự tự vệ. Lại chẳng có nọc như rắn, chẳng có mực phun ra như cá mực, chẳng có sừng để húc, chẳng có đuôi để quật, chẳng thể đổi màu để hóa trang như tắc kè, chẳng thể nhảy xa như ếch, lông lá thì mềm oặt, nhìn lông nhím mà...thèm.
Nếu mà dùng kế '' tẩu vi thượng sách'', thì khốn nạn thay, loài người chỉ chạy nhanh hơn con...vịt bầu. Lại vốn tự nhiên không biết bơi, mà leo trèo thì cũng chẳng dám vênh mặt với con mèo tam thể. Đã thế mà lại còn... dễ chết. Bởi chẳng có con nào trên đời này mà có lắm tử huyệt như con người.
" Gõ'' vô đầu cũng chết, cổ cũng chết, ngực cũng chết, bụng cũng chết, hạ bộ thì...càng mau chết. Chỗ nào cũng có huyệt để...chết. Khổ thật !
Loài người ngoài việc được ưu tiên cho có trí khôn hơn lũ súc sinh kia, thì nhìn tới ngó lui chẳng có gì bằng chúng. Nhờ trí khôn ấy, mà vận dụng nó để ngày càng khôn hơn. Nhờ trí khôn ấy mà vận dụng, để mạnh hơn muông thú và thống trị nó. Thỉnh thoảng cũng nghe rắn cắn chết người, cọp beo vồ người làm fast food, nhưng loài người giết chúng thì thường xuyên và nhiều vô kể.
Tóm lại thì khả năng hiểu biết, tiếp thu và lãnh hội kiến thức thì con người phải tự học hỏi. Còn kỹ năng tự vệ, thì con người cũng phải tự rèn luyện. Không có cái gì có sẵn cả. Do đó sự giáo dục toàn diện thì phải đủ 4 yếu tố Đức, Trí, Thể, Mỹ.
Ở đây ta chỉ bàn cái thứ 3 là '' Thể ". Thể là thể hình, là rèn luyện sức khỏe. Mà muốn rèn luyện sức khỏe, để có khả năng tự vệ được, thì chẳng có môn nào xứng đáng bằng võ thuật.
2. Phải mất bao lâu để học tự vệ?
6 tháng.
Là thời gian tối thiểu để một người có trí óc, tầm vóc, thể trạng bình thường, tập một môn võ công nào đó, để biết cách tự vệ. Tuy nhiên khả năng tự vệ này, chỉ giới hạn ở mức độ tự vệ trước sự tấn công của một người không có hung khí, với tầm vóc không vượt quá xa thể trạng người tự vệ và đương nhiên là kinh nghiệm tấn công, sự hung hãn của y cũng không nhiều hơn.
Còn muốn tự vệ trước sự tấn công của nhiều người, hay ghê gớm hơn là nhiều người có trang bị hung khí. Hay dù chỉ một người nhưng y nhìn ''khủng bố'' hơn ta, có trình độ võ thuật cao... thì thời gian học rèn chẳng biết đến bao lâu để gọi là đủ được.
Sống dưới thời buổi súng đạn đầy rẫy hiện nay, thì việc trui rèn võ thuật nhằm tự vệ, thì ít nhiều nó cũng đã bị giảm đi giá trị. Bởi dù có thiết bố sam công, "kẹo đồng'' cũng lủng. Tuy nhiên không phải tình huống nào cũng có thể rút súng ra kịp, mà cho dù có rút kịp, thì cũng chưa chắc giữ nổi khẩu súng ấy trên tay, nếu trong tầm gần và trước một hảo thủ.
( Hết phần 1)
VS Hải Đăng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét