Máu từ miệng chảy trào ra Một đêm tóc trắng vỡ òa giấc mơ Buông trôi hết điên rồ hoang tưởng Xót tháng năm đã muộn thời gian Suy tư những sự ngỡ ngàng Rưng rưng mà tiếc mênh mang ân tình Người quân tử nhục vinh trải hết Kiếp tục-tu dị biệt hòa chung Lợi danh là thứ ngại ngùng Đức ân là sự vô cùng thiết tha Nhưng đau nỗi Ta- bà huyên náo (*) Để nhân tâm trở tráo bạc đen Anh hùng nhục nỗi anh hèn Chừ đem hư khói thả miền gió mây Nắm chặt lại hai tay vẫn trắng Nuốt nghẹn đi cay đắng làm sao Ngẩng nhìn vô tận trời cao Tâm kinh một nén gửi vào cõi xanh Rồi đời cũng sẽ qua nhanh... *** Tịnh Mạc |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét