Trân trọng- cảm bút đề tặng những người mẹ, trong ngày hiền mẫu năm 2010.
Xưa tôi đã từng hét lên tiếng lớn Lúc cận kề sinh tử hiểm nguy Tiếng hét vang của gã trai trẻ đương thì Lại là tiếng ..Mẹ ơi ! Như thời nhỏ bé Trong tiềm thức của bao đứa trẻ Dẫu lớn khôn năm tháng là bao Vẫn chứa ở đâu đó thẳm sâu từng giọt máu, tế bào Sự che chở của mẹ mình, là sự chở che lớn nhất Có biết bao người , khi mẹ họ đã trở nên bụi đất Họ vẫn trông mong sự nâng đỡ hộ phù Rồi bao người vẫn thấy ngọt lời ru Dù thân họ nay cũng đã lưng còng tóc bạc Tất cả phận duyên giữa đời này thường đổi khác Nhưng tình mẹ thì không Những lời thơ , những khúc nhạc... cũng chỉ tựa rêu rong Những món quà, những nhành hoa ...cũng chỉ là nhỏ bé Trước tình mẹ muôn đời Mẹ là Phật Mẹ là Trời Người thương con mình hơn muôn vàn tiên thánh Hãy quỳ xuống mà cảm niềm phúc hạnh Hãy sấp mình mà lạy tạ nghĩa ân Trên đời này sẽ còn những mùa xuân Khi ta còn có mẹ Xin thời gian chậm khẽ Dài lâu Cho những người con hiểu thêm chút sự thẳm sâu... Khi vạn cổ Mà ngàn đời ca tụng.
*** Tịnh Mạc |
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét