Đứa họ trò vừa tâm sự với tôi về bạn gái của của nó :
- Con thấy cô ấy càng ngày càng không hợp với con. Quen nhau khá lâu rồi mà cứ '' anh ở đầu sông, em cuối sông '' mãi . Chắc chia tay quá...
Tôi khuyên nó là nên nhìn lại vấn đề, dưới ánh mắt công bằng. Bởi cái ''không hợp'' ở đây là do đâu ? Không hợp do mình đúng, người ta sai ? Hay mình sai người ta đúng? Mà mình không nhận thức mình sai, nên cứ bắt người ta phải sai giống mình cho nó ...Hợp.
Thế nhưng thật ra cái sai-đúng đôi khi nó là một khái niệm mơ hồ thôi, cần sự trung dung và thông cảm mới êm ấm được. Như người thì thích "thằng" Toyota thì bảo Toyota là '' dách lầu'', kẻ ưa "con" Honda thì quả quyết Honda là đệ nhất... Thế rồi "khứa" Toyota cũng đang "tóe phở" ,mà chắc gì "thị" Honda kia không có lúc sẽ phải ..."lòi cơm" !?
Trong bất cứ mối quan hệ nào, cũng cần sự hy sinh cái tôi mình mà chịu đựng, mà chấp nhận để chia sẻ... Chứ muốn tìm người hoàn toàn hợp với mình, thì có mà tìm ...ngàn thu. Bởi đến Chúa, đến Phật cũng chưa chắc đã hợp nổi với chính mình. Mình còn chẳng hợp với mình nữa là ...
Lúc thì thấy béo quá, lúc thì gầy quá và nhiều lúc thì...chán quá.
Thôi thì nếu có duyên kiếp thì hợp lại làm phu thê, còn không thì làm bạn bè cũng được. Cớ gì cứ phải loại trừ nhau một cách phũ phàng mới chịu ? Thử ở lại với họ không bằng giá trị này, thì giá trị khác . Có sao đâu ! Hợp nổi thì tới luôn bác tài, không nổi thì xây dựng cho nhau những gì còn thiếu sót... Rồi chúc phúc cho nhau gặp được thuyền bến thật sự của mình.
Việc đấy khó thì có khó, nhưng biết đâu lại thấy vui, thấy cao thượng và cũng có thể đó là một ơn gọi, một thiên chức của kiếp người.
Cuộc sống là nhỏ nhoi, ngắn ngủi và đôi khi rất vô vị. Nên thêm chút muối, chút nắng , chút hương sắc cho mình, cho đời, cho người.. để thấy ấm áp, mặn mà nào hơn chăng?
VS Hải Đăng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét