Nếu chỉ xét về khía cạnh dân sự, thì ngày Mother's day ở Mỹ chỉ đứng sau ngày Giáng Sinh và Lễ Tình Nhân. Bởi từ Đông sang Tây, ở bất cứ tôn giáo, nền văn hóa, sắc dân nào, thì vị trí của người mẹ, người cha luôn là một thế đứng vững trãi, đặc biệt và còn là duy nhất nữa. Bởi do đó, mà có những người chồng (vợ) đã không ngại ngần, mà dạy bảo người vợ (chồng) hỗn láo với cha mẹ mình rằng ..
- Tôi nói cho em ( anh) biết, vợ (chồng) tôi còn thay đổi được. Chứ cha mẹ chỉ có một. Con thì không có đứa này, tôi đẻ đứa khác. Chứ cha mẹ sinh ra tôi, thì em ( anh) không thể hỗn.
Luật pháp từ rất xa xưa rồi đến tận nay, ngay cả ở Việt Nam ta, nếu phạm tội bất hiếu với cha mẹ, thì thời xưa thì chém cổ, thời nay là một tình tiết để tăng nặng án phạt...Rồi còn bị người đời không tiếc lời nguyền rủa. Con người hơn gỗ đá, cỏ cây, cầm thú là do có lý trí, biết đúng sai, phân biệt được đâu là cha con, mẹ con , chồng vợ với những mối quan hệ khác. Tuy nhiên đôi lúc với nhiều ai đó, thì cái giá trị của lợi lộc quyền thế hư ảo, hay ái tình phù phiếm của cá nhân họ, đã làm lu mơ đi tất cả những giá trị thiêng liêng, đích thực. Như Nguyễn Bính có viết :
" Mẹ cha thì nhớ thương mình
Mình đi thương nhớ những tình phù du"
Tình phù du đó là gì ? là tình...vớ vẩn như tình đồng chí đồng chuột năm nào, để họ sẵn lòng mê muội vâng nghe lý tưởng chi chi, được hàm hồ gọi là giác ngộ... "Giác ngộ" nọc độc gì, mà bao kẻ lang sói sẵn sàng lu loa khẩu hiệu "đại nghĩa diệt thân", đem cha mẹ mình ra đấu tố, xử tử...
Thằng con ngồi ghế quan tòa , chỉ vô mặt cha mình hét lớn..
- Mày là thằng địa chủ, mày ngủ với con kia cho sướng, rồi đẻ ra tao , chứ đâu có công ích gì.
Rồi ngày nay thì là tình yêu mù, tình bạn chột và tình dục đớn hèn, tình ...tiền là tiên phật . Để xui khiến bao kẻ đã đối xử tàn tệ với cha mẹ mình, một cách vô nhân nhất. Cổ nhân có câu " Bách hạnh hiếu vi tiên".. Trong các đức hạnh, thì lấy hiếu làm đầu. Nếu không có nó, thì đừng xem bất kỳ một nhân đức nào khác, vì đều là giả dối. Xã hội không còn coi trọng chữ hiếu nghĩa, thì trách gì chẳng loạn lạc, nhiễu nhương và lòng người vô cảm.
Do đó ước mong sao , ngày hiền mẫu, hiền phụ, được cổ võ lan tràn khắp xứ sở ta. Với tính chất nhắc nhớ lòng thảo hiếu thật sự, chứ không phải a dua học đòi mà rỗng tuếch. Bởi nếu chỉ là hình thức phô trương, phú quý sinh lễ nghĩa...Thì chỉ vỗ béo thêm cho con buôn, luôn tính chuyện thương mại hóa những ngày lễ mang giá trị tinh thần.
Nhất là với quan niệm Đông phương, thì sự thảo hiếu đã trở nên một tín ngưỡng, mà người ta gọi là Đạo Thờ Ông Bà, thờ cha mẹ.
Đẹp lắm câu ca dao :
"Tôm càng lột vỏ bỏ đuôi
Giã gạo cho trắng mà nuôi Mẹ già.”
Và nếu không thể thực hiện trực tiếp được điều ấy, thì chí ít cũng phải có tâm tình nhắn gửi :
“Em ơi em ở lại nhà
Vườn dâu em đốn Mẹ già em thương "
Ngày Hiền Mẫu 2010
Tịnh Mạc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét