Cái đáng sợ của con người Là khi không còn biết sợ Sự tử sinh Là khi mặc kệ kẻ vô tình Lòng chẳng chút buồn đau,hận oán... Là khi nhìn quanh một mình không kẻ thù người bạn... Ân chẳng thiết đền, oán thả nước dòng trôi Hình như muôn sự trên đời Vô nghĩa Ngẩng đầu là Thiên, cúi đầu là Địa Dửng dưng Dẫu biết rằng Đông rồi qua, sẽ rồi Xuân Mưa dần tạnh, nắng dần lên Ừ đấy ! Gặp ai quen giữa đường.. Ngó lơ Mặc họ đưa tay vẫy Cửa nhà không trông người gõ, điện thoại chẳng muốn chuông reo Thư án mốc meo Giấy vàng mực úa Để rồi như là nấm mộ Mà chẳng phải ở nghĩa trang Nhưng cũng đợi thời gian Xanh thêm rồi tàn đi bao lần cỏ phủ Dù can hay bất can kỷ sự Cũng mặc nhiên mạc khả đương đầu (*) Cái đáng sợ mà có biết sợ đâu Khi ấy mới đúng là đáng sợ.
Tịnh Mạc
(*) Ý của câu " Bất can kỷ sự, mạc khả đương đương đầu "
Nghĩa là chuyện không can dự tới mình, thì không nhúng mũi vô.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét