"Và có lẽ tôi không về nữa Gửi xác thân xứ lạ đất người Cho Xuân Hạ thênh thang mây gió Cũng lạnh hoang ấy một cuộc đời."
Trích đoạn : Và có lẽ tôi không về nữa (I)
****
Và có lẽ tôi không về nữa Để sau lưng bụi cát mịt mờ Trả lại cả bao lời thề hứa Nghĩa ân thường là sự tóc tơ
***
Và có lẽ tôi không về nữa Chẳng còn ai lại thấy bóng hình Sầu vạn cổ nhìn vào mây gió Nhạn bay xa cuối nẻo tịch linh
*** Và có lẽ tôi không về nữa Sóng triều dương trắng phủ lối buồn Tay nắm hạt nắng thừa vàng úa Đặt vào lòng run nỗi xót thương
***
Và có lẽ tôi không về nữa Đếm thời gian bạc tóc tháng ngày Rồi quên lãng những gì nhung nhớ Để khóc cười còn giấc tỉnh say.
Tịnh Mạc |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét