Đang truyền túi tiểu cầu thứ 2 vào người, bệnh nhân Nguyễn Hoàng Diệp (25 tuổi, Hà Nội) có biểu hiện rét run lên, có lúc người bắn hẳn lên khỏi giường. Nhưng chỉ đến khi truyền hết nửa túi, y tá mới đến tắt ống.
Kết quả bệnh nhân tử vong do sốc phản vệ dù được cấp cứu.
Theo lời kể của anh Nguyễn Văn Phúc, anh trai của Diệp, thì từ ngày 24/10, Diệp có biểu hiện bị sốt nên vào Bệnh viện Xanh Pôn (Hà Nội) khám và được kết luận là sốt xuất huyết. Nhưng do tiểu cầu vẫn bình thường nên anh được cho về nhà. Đến sáng hôm sau, anh lại nhập viện vì thấy sốt cao, mệt mỏi và được điều trị tại Khoa Nội 2.
4 ngày đầu, anh chủ yếu được truyền dịch. Đến tối ngày 29/10, thì anh được truyền 3 túi tiểu cầu vì tiểu cầu hạ, chảy máu cam, chân răng. Sau đó, sức khỏe của anh tiến triển tốt. Đến chiều hôm sau thì bác sĩ yêu cầu truyền thêm 3 túi tiểu cầu nữa.
Truyền túi tiểu cầu đầu tiên vào người, Diệp vẫn cảm thấy rất bình thường. Nhưng truyền đến túi thứ 2, chỉ vài phút sau anh thấy tưng tức, khó chịu ở tay. Ngay lập tức, người nhà đã đi chạy gọi bác sĩ Trung - người yêu cầu truyền tiếp tiểu cầu - thì bác sĩ bảo "không sao cả" và vẫn tiếp tục truyền.
"Nhưng liền sau đó, Diệp bắt đầu kêu rét run lên, quằn quại, có lúc người bắn hẳn lên khỏi giường, đau toàn bộ vùng bụng. Chúng tôi vội vã thay phiên nhau đi gọi bác sĩ nhưng các bác sỹ và y tá vẫn không có hành động nào tỏ ra thực sự quan tâm", anh Phúc bức xúc kể lại.
Anh Phúc thuật lại, đến khi đã truyền được hơn nửa túi tiểu cầu thứ 2 thì bác sĩ và y tá mới quay lại tắt ống truyền. Cả bác sĩ, y tá đều tỏ ra hoảng hốt với tình trạng của bệnh nhân. Trong khi đó, Diệp đi ngoài liên tục ngay tại giường, nôn cả ra máu dù thế cả bác sĩ lẫn y tá đều bỏ đi.
"Bản thân tôi đã 2 lần chạy đi tìm bác sỹ Trung đề nghị cứu chữa nhưng lần thứ nhất, anh Trung nói em tôi 'đi ngoài được như vậy là tốt, người sẽ dễ chịu hơn'. Lần thứ 2 khi em tôi kêu khó thở, tức ngực dữ dội, tê liệt hoàn toàn một nửa đầu, rét run trên giường, thì anh Trung bảo anh hết ca trực và đã bàn giao lại cho bác sỹ khác, anh không còn trách nhiệm nữa", anh Phúc cho biết.
Sau đó, bác sĩ Trung bỏ về và một bác sĩ khác cấp cứu cho Diệp. Tuy nhiên, dù bệnh nhân được đặt ống thở ôxy ngay, sau đó được chuyển lên Khoa Hồi sức cấp cứu nhưng sức khỏe của bệnh nhân vẫn ngày càng nguy kịch. Đến đêm anh thì được chuyển sang Bệnh viện Bạch Mai.
Tuy nhiên, vì gan, thận, tim, phổi của Diệp đã bị tổn hại nghiêm trọng, thận không thể bài tiết được chất độc, phổi cũng tràn dịch nên sức khỏe đuối dần. Và bệnh nhân tử vong vào sáng ngày 2/11. Nguyên nhân tử vong được xác định là sốc phản vệ do truyền tiểu cầu.
Anh Phúc cho biết trong thời gian Diệp cấp cứu tại Bệnh Mai, bác sĩ Trung có gọi điện cho anh và nói rằng “đây là một sơ xuất đáng tiếc của ngành y” và đề nghị được gia đình thông cảm, vì bản thân anh cũng không mong muốn như vậy.
Anh Phúc cho biết, anh đã làm đơn khiếu nại, tố cáo gửi đến Bộ trưởng Bộ Y tế, thanh tra Bộ Y tế, thanh tra Sở y tế Hà Nội để làm rõ vấn đề trách nhiệm của bác sĩ dẫn tới cái chết của em trai mình.
Trong khi đó, theo các chuyên gia, sốc phản vệ do truyền tiểu cầu có thể xảy ra tuy nhiên nếu phát hiện sớm, cấp cứu kịp thì hoàn toàn có thể cứu được.
Nguồn từ http://vnexpress.net/GL/Doi-song/2009/11/3BA15FD8/
Bình luận chút :
Chính bản thân tôi đã có những kinh nghiệm khi tiếp cận với bác sĩ, mà bài báo trên đây ,tường thuật chuyện cũng đã từng xảy ra cho chính mình.
Cách đây vài năm, vào một buổi tối, tôi đưa một học trò đi cấp cứu trong tình trạng sốt cao li bì và có biểu hiện tê hết chân tay, vì bị ong chích. Chúng tôi đã đến bệnh viện Vạn Hạnh, một bệnh viện tư mới xây khang trang và nghe nói có các bác sĩ của Bv Chợ Rẫy chạy sô ngoài giờ.
Sau khi thăm khám, bác sĩ chỉ định tiêm thuốc kháng độc và truyền 2 chai nước biển. Đứa học trò được chuyển vào phòng cấp cứu tích cực ( một mình một phòng trong khoa cấp cứu).
Cô y tá trẻ truyền chai nước đầu tiên ( có bơm kèm một ống thuốc gì vào trong chai, mà tôi không rõ), thì mọi việc thấy bình thường. Tôi vẫn ngồi ở góc giường cầu nguyện và quan sát. Bởi lẽ, tôi có chút kiến thức nhỏ như con thỏ về y học, nhưng có kinh nghiệm về mấy tay bs và nhân viên y tế to bằng con beo.
Mặc dù là chữa chạy dịch vụ, chấp nhận y phí cao, nhưng không dám phó thác sinh mạng hoàn toàn cho họ được.
Đến gần nửa chai dịch truyền thứ 2, thì đứa học trò ấy bắt đầu có biểu hiện lạnh run. Cái lạnh ấy diễn ra rất nhanh, chỉ khoảng 30 giây là toàn thân run bắn, răng va vào nhau lập cập.
Tôi chạy vội tìm bác sĩ , khi bs vào thì phát hiện dịch truyền vào người bệnh nhân quá nhanh. Tên bác sĩ liếc thị y tá một cái sắc như dao, nhưng lão không nói gì. Tôi biết cái liếc đó mà dịch ra ngôn ngữ thì là :
- Sao mày ngu như bò vậy ?
Thị y tá chối
tội, thị nhìn tôi đang giương '' hỏa nhãn'' nhìn thị, chắc thị sợ không dám đổ tội cho tôi, nên thị phát vào tay đứa học trò tôi rồi nói
- Sao anh vặn nước ra nhanh vậy ?
Tôi quát vô mặt thầy trò nó:
- Mấy người mù à, nó mê man vậy thì biết gì mà vặn?
Thầy trò im thim, chỉnh lại ống truyền , lấy chăn màn và dùng đèn hồng ngoại sưởi ấm cho thằng học trò.
May mà phát hiện kịp thời, chứ không thì có biến chứng gì cũng chẳng ai biết. Tôi không tưởng tượng được, nếu tôi không ở đó, thì sẽ có chuyện gì xảy ra?
Biết đâu một linh hồn uổng tử vì ''Ong chích".
Tôi vẫn ngồi đó, dù mệt mỏi vô cùng, vì đêm hôm trước dẫn đoàn hành hương Tà Pao, thức suốt đêm. Về tới Sg là đi dạy. Tối về chưa kịp tắm rửa, ăn uống gì thì đã vào bệnh viện.
Quả nhiên ngồi thế cũng không uổng. Độ một giờ sau, chai dịch truyền đã cạn, còn vài giọt cuối cùng, mà chẳng thấy đứa nào vô rút kim.
Lại chạy ra tìm, thấy bác sĩ đang ngủ trong phòng khám, y tá thì biến đâu mất . Gõ cửa, gọi...Ông ta lừ khừ bước ra... Có cái là không nhăn nhó ,càu nhàu gì , dịch vụ mà...sung sướng thế đấy.
Tôi chán chê quá đỗi, trông chờ trời mau sáng.
6h sáng tôi xin đưa nó về nhà.
Bác sĩ không cho, lão nói nó cần nằm lại theo dõi ít là 3 ngày.
Tôi cương quyết cỡ nào lão cũng bảo không.
Cuối cùng tôi nghĩ ra một cách, thật mà giả, giả mà thật. Tôi nói lão :
- Thật ra tôi không thân thích gì với nó, tôi chỉ là thầy dạy võ nó mà thôi, tôi chẳng thể lo cho nó nhiều được.
Lão Bs nghe có vẻ ngán ngẩm , chắc lão nghĩ '' nằm cho cố, viện phí ai thanh toán đây ?''
Một lát suy tư, lão lấy tờ giấy cam kết trách nhiệm
Tôi điền thông tin, ký tên nhận trách nhiệm hoàn toàn , khi tự ý đưa bệnh nhân ra khỏi phòng cấp cứu. Thanh toán viện phí gần 2 triệu rồi về.
Sau này tôi nói đùa với nó:
- Không biết bao giờ mày mới mời tao vào cái khách sạn sang cỡ đó , nằm có vài tiếng đồng hồ mà toi 2 triệu.
Về nhà tôi làm Bs cho nó, khoảng 4 ngày sau khỏe lại như voi ( Nó bây giờ ngày nào cũng đọc blog này, chỉ có cái tội là làm biếng viết lách).
Kinh nghiệm:
1) Khi có thân nhân nằm bệnh viện, phải luôn luôn túc trực bên giường ( trừ trường hợp người ta không cho, thì đành chịu). Bởi lẽ chính mình là người quan sát và phát giác những biểu hiện lạ của bệnh nhân nhanh nhất. Cho dù có nhanh, nhưng vẫn chết thân nhân như bài báo trên, thì mình cũng không cắn rứt chính bản thân mình.
Hơn nữa tâm lý người bệnh, luôn cần có người bên cạnh, họ sẽ thấy an tâm hơn rất nhiều. Đừng bao giờ để họ có tâm trạng cô đơn, ghẻ lạnh khi đang hoạn nạn, yếu ớt... Dù không giúp được nhiều, nhưng nhờ nguyện lực bên giường bệnh, sẽ giúp thông chuyển đến họ sự bình an.
2) Luôn luôn phải có tiền . Nghe đau đớn nhỉ ? Thật là vậy, tìm mọi cách để có. Không có tiền trong tay, vào bệnh viện thì đau càng thêm khổ.
Mọi thứ đều cần tiền.. thuốc thang, xét nghiệm, xe cộ chuyển viện... Biết hối lộ là lỗi phép, nhưng thấy thân nhân mình quằn quại , mà " mẹ hiền'' cứ dửng dưng như cá sấu. Thì việc dúi vào túi áo Blouse trắng một ít sức mạnh Bác Hồ, là một việc cần thiết.
Tội tình gì tính sau!
Chán là thế !
Trên đây chỉ là một chuyện có liên quan ít nhiều tới nội dung bài báo. Thảm thương cho người thanh niên trẻ, lìa đời vì sự vô trách nhiệm tới mức khốn nạn, của cá sấu mặc áo blouse trắng.
Còn bao mắt thấy, tai nghe nữa chẳng đề cập ở đây. Mà cũng chẳng cần, vì ai trong chúng ta lại không biết cái thực trạng của Y tế, giáo dục...trong xã hội Vn hiện thời..
Những cái chết oan khốc vẫn còn.
Những giọt nước mắt oan tình...
Vẫn chảy...
Tịnh Mạc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét