Bài viết

18/10/09

Giá trị cuộc sống

Image and video hosting by TinyPic

Ở đâu có tình yêu, ở đó có sự sống.” – Lev Tolsty


SỰ SỐNG


Là một bác sĩ
sản khoa, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc khi được bế trên tay những mầm sống mới,
được ôm ấp, nâng niu những sinh linh bé nhỏ và chứng kiến giây phút hạnh phúc của
những người làm cha làm mẹ.


Nhưng không
phải cặp vợ chồng nào cũng hưởng được niềm hạnh phúc ấy. có những người mẹ bậc
khóc nấc nở trước hình hài dị dạng của đứa con mình, cũng có những người cha
nghẹn ngào, đau khổ và bất lực nhìn núm ruột của mình ra đi khi mới vừa cất tiếng
khóc chào đời.


Mỗi ngày của
tôi trôi qua với đầy những cảm xúc vui buồn, hạnh phúc và bất hạnh nhưng tôi vẫn
không thể nào quên một câu chuyện xảy ra cách đây đã lâu.


Đêm ấy đến
phiên tôi trực. phòng cấp cứu thông báo có một sản phụ sinh khó. Các bác sĩ hội
chẩn gấp và chỉ định tôi là người mổ chính. Sau ca phẫu thuật , một bé trai
kháu khỉnh ra đời, nhưng bất hạnh thay, bé bị tổn thương nghiêm trọng về não.
Tôi biết đứa bé chỉ có thể sống được khoảng vài giờ.


Khi trao đứa
trẻ cho cha mẹ nó, tôi không biết phải nói gì ngoài việc thông báo rằng cần thực
hiện một vài xét nghiệm nữa mới có thể kết luận được vấn đề. Khoảnh khắc háo hức
chào đón một đứa con kháu khỉnh lập tức lắng xuống. Thay vào đó là nét mặt căng
thẳng, lo âu của người cha, là tiếng khóc thương tâm và đau đớn của người mẹ.


Trước khi đặt
cháu bé vào lồng kính, tôi cố trấn an họ băng câu hỏi:


_ Anh chị đã
định đặt tên cho cháu là gì chưa?


Thay vì trả lời,
người cha lo lắng hỏi:


_ Liệu con
tôi có thể sống được bao lâu, thưa bác sĩ?


Nhìn vẽ mặt
đau khổ chứa đầy vẻ cầu cứu và hy vọng của anh, tôi đành phải nói dối:


_ Tôi sẽ
thông báo với anh chị ngay khi tôi có kết quả xét nghiệm.


Nói đến đây đầu
óc tôi lóe lên tia hy vọng. Biết đâu… biết đâu sẽ có điều kỳ diệu xảy đến, cậu
bé sẽ sống trong một tuần, một tháng, hay thậm chí một năm. Không điều gì có thể
biết trước được cả.


Nhưng dù được
chăm sóc cẩn thận trong lòng kính với những điều kiện tốt nhất, tình hình của
bé vẫn không tiến triển khá hơn. Não của bé không còn đủ khả năng để điều khiển
các bộ phận khác. Tim, gan, phổi, thận cũng đồng loạt suy yếu trầm trọng. Chúng
tôi đành bó tay. Cha mẹ đứa trẻ được đưa tới. Sau khi nghe hội đồng thông báo kết
quả, người mẹ khẽ khàng xin phép để vợ chồng chị được gần con trong những giây
phút cuối.


Tôi đồng ý vì
cảm thương cho số phận bi thảm của đứa trẻ và những giọt nước mắt đau khổ lăn
dài trên mặt đôi vợ chồng trẻ. Họ đang trải qua nổi đau lớn nhất, giây phút
thương tâm nhất của người vừa được làm cha mẹ mà sắp phải từ biệt đứa con thân
yêu của mình… Có nổi đau đớn nào hơn thế? Còn mất mát nào lớn hơn thế?


Vậy là ba người
họ, hay đúng hơn là gia đình họ quây quần bên nhau. Người mẹ nhẹ nhàng bồng đứa
trẻ trên tay, thầm thì hát ru và cầu nguyện cho con. Con ông bố ngồi cạnh, âu yếm
nhìn khuôn mặt đứa con. Họ cùng hát, cùng khóc và cùng nói với đứa con rằng họ
rất yêu, rất yêu con…


Trong ánh mắt
họ, nỗi tuyệt vọng và sự đau đớn đột nhiên biết mất mà thay vào đó là nổi khao
khát yêu thương vô bờ bến. Có lẽ trong thời khắc bi thương này, họ nhận ra điều
quan trọng nhất: Hãy trao cho đứa con bé bỏng tình yêu bao la của mình, dẫu thời
gian sống gần bên con rất ngắn ngủi, dẫu nhịp thở của con đang yếu dần và dẫu
cho đứa con đang nói lời từ biệt cuộc đời ngay lúc vừa mới sinh ra.


Chứng kiến
giây phút thiêng liêng đó, tôi nhận ra một điều: “Giá trị của cuộc sống không đong bằng năm tháng ta tồn tại, mà đong bằng
những giây phút ta thực sự yêu và được yêu thương”.


Đặng Thị Hòa
Theo The Miracles

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét