
Ngày trôi
Tóc đen rụng,rất thờ ơ,
Tóc bạc một sợi,rụng,ngơ ngác người.
Mới hôm nào đó xinh tươi,
Chạm tay thành đạt,mỉm cười đỉnh cao...
Và rồi sóng gió dâng trào,
Lợi danh biến mất,đời sao biết mình (?)
Giật mình bởi chữ ân tình,
Cũng thời ẩn hiện bên mình ngày qua.
Ngẫm đời biển khổ bao la,
Cố mong thoát khỏi,cũng va cạnh bờ.
Thì thôi đời cứ hững hờ,
Tóc xanh còn đó,vẫn chờ ngày mai...
Như Như
Diện bích thiền
***
Thị phi đừng tranh cãi
Hiểu nhau không cố chấp mọi điều
Đời có bình minh rồi cũng có nắng chiều
Chút danh lợi kiến say trong miệng chén
Cái gì đến..
Thế nào cũng đến
Cái gì đi..
Níu kéo mà chi
Sự bại thành-vinh nhục-thịnh suy
Cũng giòn mỏng như phiến lá khô trước gió
Đại trượng phu lưỡng thủ bất khai sinh tử lộ
Nhành lau mềm xa thoát biển lầm mê
Dương thế đây không phải cõi đi về
Thì duyên kiếp cũng coi như khoảnh khắc
Đợi đến lúc phím đàn im bặt
Đừng trông mong hư ảo vọng âm
Đập nát kính soi giả trá mờ câm
Để an tịnh chắp tay diện bích.
Tịnh Mạc


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét