Bài viết

26/1/10

Y Võ Chân Truyền

Phần 1:                Đôi lời dẫn nhập

Từ ngàn đời đến nay việc tu luyện võ thuật bao giờ cũng cần đến các loại phương dược. Hầu hết các võ sư thực tài thì ít nhiều cũng được truyền thừa , hoặc tự nghiên cứu về lĩnh vực y học nói chung và cách riêng là mảng y học trong võ thuật. Vì thế đã phát sinh ra cụm từ là Y Võ hay Y Võ Đạo. 

Tuy nhiên các hình thức Y Võ  thường được mật truyền, các vị sư phụ nếu không tìm được truyền nhân đích thực thì sẽ sống để dạ, chết mang theo. Điều ấy đã làm vô số những bài thuốc hay đã thất truyền và kéo theo hậu quả  là sức mạnh võ thuật ngày càng tàn lụi đi. Bởi các bài thuốc ấy có những tác dụng làm mạnh mẽ xương cốt, cơ bì...phòng tránh chấn thương. Tùy môn công phu tập luyện mà sẽ có bài thuốc thích hợp, trước là để tăng sức khỏe của cơ thể, ngăn ngừa nội thương phát sinh trong quá trình luyện công. Sau  có khi là thư cân dãn cốt, tẩy trừ hỏa nhiệt.

Việc luyện công phu nếu không có sự hỗ trợ từ thuốc thang, đôi khi lợi bất cập hại. Có một số môn thuộc dương công, nếu không có thuốc thì luyện vẫn thành. Thế nhưng cái mai hậu là đau tim, suy phế, tay chân run rẩy đau nhức...những điều đó sẽ hành hạ tuổi già của người luyện võ. Người ta tập để làm vương tướng chi đâu chẳng biết, mà bắt đầu từ " tứ thập nhi bất hoặc'' trở lên , họ sẽ từ từ gánh lấy cái đau đớn , bực bội và bao nhiêu là phiền muộn. Tuy nhiên với bậc võ gia, là người chọn lấy võ nghiệp làm sự sống, thì đôi khi cũng phải hy sinh mà tập luyện trong điều kiện thiếu thốn nào đó. Hoặc một số loại võ công thì khi tập nó sẽ có di chứng, dù được bổ trợ bằng thuốc men, thì cũng chỉ giảm bớt đi một phần nào. Âu cũng là nghiệp báo mà thôi!

Mình dạy cho người khác, để họ tránh bớt đi đau đớn, thương tích... trong cuộc sống của chính họ. Hay mình dạy cho họ, để họ gây ra đau đớn, tai ương, thương tật... cho người khác, thì chính bản thân mình phải nhận lãnh cái báo ứng đau đớn, thương tích... thì đấy hẳn cũng là thiên lý tuần hoàn, có nhân có quả  chăng?

Thầy Tư Dược khét tiếng với nghề bắt rắn, giám đốc trại rắn Đồng Tâm danh tiếng, sinh năm Kỷ Tỷ, chết đúng năm Kỷ Tỵ vì rắn cắn.Trong tay ông còn cầm viên thuốc bí truyền chữa rắn cắn, mà chưa kịp đưa lên miệng. Giáo sư bác sĩ Tôn Thất Bách, một chuyên gia hàng đầu về tim mạch của Việt Nam, là viện sĩ hàn lâm của nhiều viện y học có tiếng tăm trên thế giới. Cuối cùng cùng chết vì đột quỵ tim khi đang ở trong một khách sạn, mà các phòng chung quanh toàn là chuyên gia tim mạch đang ở. Trên tay còn cầm cái điện thoại, chưa kịp bấm hết số để gọi bạn bè, học trò đến cấp cứu.

( Còn tiếp)


Image and video hosting by TinyPic
      Thủ bút trên trang giấy hoen vàng , của cuốn sách Y Võ chép tay 19 năm trước .

* Đây có lẽ sẽ là bài viết dài, bởi nó đề cập tới Y Võ..Một đề tài cần công phu đúc kết kiến thức cũng như tư tưởng. Trong đó có nhiều điểm cũng cần thời gian để đấu tranh nội tâm, mong trả lời câu hỏi..

Kiến thức này có nên phổ biến hay không?

Bởi thế, nếu ai quan tâm đề tài này thì chú ý theo dõi những đoạn tiếp theo của bài viết, trong một thời gian nhất định.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét