Những ngôi mộ chợt vỡ tung Bật lên xương cốt trắng Chiều vắng lặng Tự nhiên Như những nỗi muộn phiền Cũng tỉnh thức giữa đêm lạnh giá Gió đâu muốn làm rơi phiến lá Lá chẳng ngờ ngày tháng Vàng thêm Có vạn điều không hiểu được căn nguyên Giữa hoàn vũ khi ta là nhỏ bé Có nên hiểu như là phải thế Để tự nhiên.
Tịnh Mạc
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét