1. Võ Thuật để vênh vang thách đấu !??
Cả một thời gian ồn ào náo nhiệt trong dân làng võ, bởi ngũ đại cao thủ của võ Thái Lan, trong đó có cả quyền vương đất Thái đã gửi ''huyết thư'' thách đấu phái Thiếu Lâm. Các Võ Tăng Thiếu Lâm thì A di đà Phật...Thiện tai...Thiện tai liên hồi.
Họ bảo ..
- Chúng bần tăng là kẻ xuất gia, không chơi trò tranh đấu hơn thua
Nhưng hội võ thuật Trung Hoa thì nóng máu cho là những tên tiểu quốc lếu láo dám mạo phạm "thiên oai", bèn đứng ra nhận lời thách đấu.
Kết quả thì cao thủ Thái Lan thảm bại . Quyền Vương Thái Quốc nằm đo sàn do trúng một chiêu ''móc họng thần quyền''. Trọng tài đếm mỏi miệng mà hắn cứ nằm trơ trơ ăn vạ...
Đại Vương nằm sõng xoài ăn vạ
Cuối cùng thì tỷ số chung cho cả các trận đấu là 4-1 . Thái thắng được 1 trận.
2) Võ Thuật là cái chi chi???
Những năm sau này nghe tới Quyền Thái thì nhiều người có vẻ rất ''tôn kính'', bởi lẽ thực sự thì các võ sĩ của họ cũng khá khổ luyện. Họ thường tập trên dưới 8h mỗi ngày và thậm chí nội trú luôn tại nhà sư phụ để tập dượt. Với lối đánh thiên về ''càn quét'', không màu mè hoa lá và bất dung tình, cộng thêm sự quảng cáo ồ ạt từ chính xứ sở họ và trào lưu phim ảnh khắp nơi.
Đã tạo nên cho võ Thái một huyền thoại rất ly kỳ và chẳng kém phần dữ dội.
Thế nhưng trong đấu trường quốc tế về võ thuật, thì Thái Lan cũng chẳng có gì nổi trội cho lắm. Lần này chắc hẳn ngạo mạn muốn hạ bệ cái nôi võ thuật Trung Hoa để vươn lên ngạo nghễ với đời.
Nhưng số kiếp thì hay khiến cho kẻ thách đấu thì thường thảm bại, bởi kẻ thách đấu ít khi có chính nghĩa trong tay. Nên có nhiều môn phái đã nghiêm cấm môn sinh thách đấu, hay gây hấn hoặc nhận lời thách đấu của người khác.
Quyền vương của một quốc gia đã đo sàn vật vã, thì đó cũng là cái gương cho những ai không nhận ra giá trị đích thực của võ thuật soi vào.
Võ thuật là gì nhỉ, nếu nó không phải là con đường để tu luyện thân tâm. Võ thuật là gì nhỉ, nếu nó không phải là phương tiện để đưa đến Đạo.
Võ thuật chỉ là phương tiện!
Phương tiện ví như một chiếc xe đạp vậy. Nó rất hữu dụng để ta dùng vào việc lưu thông, chuyên chở,tập luyện thể thao... Đến một lúc nào không cần nó nữa, thì trao lại cho người cần thiết.
Khi mình cần một phương tiện khác hợp hơn.
Chứ kẻ cứ ôm khư khư chiếc xe đạp, gánh nó lên vai, chạy rong ruổi để thi thố, so sánh với người khác. Thấy mình giỏi hơn thì nâng nó lên đầu mà dương dương tự đắc. Thấy mình thua sút thì quẳng bố nó vô xó nhà...
Thì ấu trĩ và đáng thương lắm thay!
Võ thuật là phương tiện, nếu không có đạo lý -chính nghĩa thì nó là một phương tiện tệ hại, phương tiện gieo rắc khổ đau cho người khác và chính mình.
Quyền Thái ghê gớm không?
Ghê chứ!
Quyền Tàu ghê gớm không?
Ghê chứ! Nào là Thiếu Lâm, Nga My, Bạch My, Hồng Gia, Vịnh Xuân, Thái Cực chi chi đủ thứ. Là nôi là nhà của thế gian võ học, là Bắc Đẩu Thái Sơn...là là...
Nhưng Quyền Tàu- Quyền Thái -Quyền Mông Cổ quái quỷ gì, với bao đại hiệp phi thân như chim, chưởng ra rồng bay phụng cuốn, mình đồng da sắt, thở ra khói ói ra lửa...
Bao nhiêu danh tướng cỡ Dương Nguyên Soái, bao nhiêu đạo sĩ cỡ Quỷ Cốc Tiên Sinh...
Bao nhiêu Vua có công phu cỡ Chu Nguyên Chương, Càn Long...
Thế mà sang lăm le liếm đất Việt ta đều thảm bại nhục nhã.
Thế thì võ công là gì đây? Nếu nó không chỉ là phương tiện, một loại phương tiện nhất nhất phải quy hướng về nguồn Đạo.
Còn không thì như
“ Con kiến mà leo cành đa, leo phải cành cụt leo ra leo vào."
Tịnh Mạc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét